Chương 14: (Vô Đề)

Ký ức xưa cũ như lớp bùn lắng trỗi dậy từ đáy nước, mối tình đầu sai lầm ấy tựa như một vết nhơ trong cuộc đời của Ứng Quân. May thay, những ký ức đáng lẽ nên bị chôn vùi ấy… cuối cùng cũng sẽ lắng xuống, trở về nơi chúng vốn thuộc về.

Ai mà chưa từng phạm sai lầm khi còn trẻ?

Chỉ cần biết sửa sai… thì vẫn là tốt rồi.

Cuộc đời không cần phải dừng lại chỉ vì một sai lầm tuổi trẻ khi chưa hiểu chuyện.

Ứng Quân tin rằng tương lai của anh rồi sẽ sáng sủa sau cơn u ám.

Những sai lầm chỉ là kinh nghiệm được tích lũy trên con đường đi đến thành công, giúp anh nhận ra ai mới là người đúng đắn dành cho mình.

Vì vậy, dù là sai lầm… nhưng cũng chẳng có gì đáng xấu hổ cả.

Ít nhất thì Ứng Quân chắc chắn sẽ không bao giờ phạm lại cùng một sai lầm lần thứ hai.

Lúc này anh hoàn toàn không còn muốn bận tâm đến Mạnh Thừa Vân nữa, càng không muốn có bất kỳ liên hệ nào với Dương Tuyết Ý.

Liên lạc với cô ta rồi thì sao? Cô ta sẽ nghiêm túc đính chính ư?

Không, cô ta chỉ khiến mọi chuyện càng thêm rối ren, càng giải thích lại càng sai.

Người phụ nữ giả tạo này chắc chắn là cố ý. Cô ta luôn giỏi nhất cái kiểu ngoài mặt thì một đằng, sau lưng lại làm một nẻo. Bề ngoài cười nói vui vẻ, trông cứ như sắp thân thiết đến mức có thể mặc chung một cái quần với anh, nhưng trong lòng thì chưa biết đang rủa xả anh thê thảm đến mức nào.

Ứng Quân sớm đã không còn là chàng trai mười tám tuổi non nớt năm nào. Anh không còn chút mong đợi gì đối với Dương Tuyết Ý, và càng sớm đã nhìn thấu bản chất tồi tệ của cô ta.

Tuy hoàn toàn không hiểu vì sao Dương Tuyết Ý lại đột nhiên như trúng tà, nhìn anh bằng ánh mắt đầy si tình, cũng không biết cô ta lại đang đào cái hố nào chờ mình rơi vào, nhưng Ứng Quân nghĩ, chỉ cần anh không phản ứng, không mắc bẫy, thì mọi trò lố của cô ta đều có thể coi như không tồn tại.

Để ý tới cô ta chỉ sợ lại khiến cô ta được đà làm tới, nên chỉ cần không vượt quá giới hạn, Ứng Quân sẽ cố gắng mắt nhắm mắt mở coi như không thấy gì.

Chỉ là Ứng Quân không ngờ rằng tai họa trên trời rơi xuống hôm nay của anh vẫn chưa kết thúc. Gần hết giờ nghỉ trưa, phía sau anh bỗng vang lên giọng nói đầy khí thế của Vu Thật:

"Ứng Quân! Có cuốn sổ nào cho tôi mượn không? Chiều họp mà tôi quên mang theo rồi!"

"Không có." Ứng Quân liếc Vu Thật một cái, giọng thản nhiên, "Tôi không mang theo sổ dư."

Đáng tiếc là Vu Thật rõ ràng không tin, tự ý cúi xuống lục lọi bàn làm việc của Ứng Quân. Ứng Quân vốn tưởng anh ta sẽ chẳng tìm thấy gì rồi bỏ đi tay không, nào ngờ chỉ một lát sau, anh lại nghe thấy Vu Thật kêu lên đầy phấn khích ——————

"Đây mà là không có sẵn à!"

Ứng Quân ngẩng đầu lên, liền thấy Vu Thật đang lôi ra một quyển sổ lạ hoắc từ giữa đống sách chuyên ngành của mình.

Anh khẽ nhíu mày: "Cái đó không phải của tôi."

"Vậy của ai?" Vu Thật hỏi, mắt vẫn dán chặt vào quyển sổ.

Vu Thật vừa hỏi vừa tiện tay lật vài trang, Ứng Quân thấy rõ biểu cảm trên mặt anh ta bắt đầu trở nên kỳ lạ sau khi xem được vài dòng, ánh mắt nhìn anh cũng thay đổi, vừa sâu xa, vừa đầy ẩn ý.

"Ứng Quân, đúng là cái này không phải của cậu… nhưng rõ ràng là người ta viết cho cậu đấy."

Vu Thật mở toang quyển sổ ra đặt trước mặt Ứng Quân: "Đây là một quyển nhật ký yêu thầm trọn vẹn đấy! Gần như trang nào cũng có tên cậu, đều viết về cậu!"

"Cậu nhìn trang này đi, họ viết rằng mỗi ngày chỉ cần được nhìn thấy cậu từ xa thôi cũng đủ khiến người ta vui cả ngày rồi."

"Còn chỗ này nữa nè, Je suis prêt à avoir ton bébé, chơi cả tiếng Pháp luôn rồi đấy!" Vu Thật kinh ngạc nói, "Lúc nãy còn kiểu trong sáng ngọt ngào, chỉ cần nhìn thấy cậu là vui rồi cơ mà? Sao mới lật vài trang mà đột nhiên chuyển sang… thẳng thắn tr*n tr** như thế này luôn vậy?"

Ứng Quân cau mày: "Câu đó có nghĩa là gì?"

"Cậu hôm nay đúng là may mắn đấy, vừa hay gặp đúng tôi — người từng du học Pháp lại thông thạo tiếng Pháp!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!