Chương 12: (Vô Đề)

Mặc dù đêm trước lại mất ngủ, nhưng sáng hôm sau Dương Tuyết Ý vẫn đầy tinh thần, xách hộp cơm đến bệnh viện như thường lệ.

Trang điểm vẫn tinh tế, trang phục vẫn được chăm chút kỹ lưỡng, ánh mắt vẫn chan chứa tình ý, điều duy nhất khác biệt là —

Hôm nay là hộp cơm rỗng.

Với thái độ của Ứng Quân lúc này, đừng nói là nhận phần cơm mà cô làm, e là chỉ cần thấy mặt cô thôi cũng muốn tránh xa ba dặm.

Dương Tuyết Ý vô cùng chắc chắn rằng, việc xách theo bốn món mặn một món canh chẳng mang lại lợi ích gì ngoài việc mệt bở hơi tai đi tới đi lui, chi bằng mang theo hộp cơm rỗng cho có lệ là xong chuyện.

Về nhà tự nấu rồi ăn, ít ra còn được ăn đồ tươi ngon và nóng hổi.

Hôm nay Ứng Quân đi khám ngoại trú, Dương Tuyết Ý sợ không tóm được anh nên dứt khoát xách hộp cơm rỗng đứng đợi luôn ngoài phòng khám.

Chỉ là thời gian chờ đợi dài hơn nhiều so với những gì Dương Tuyết Ý tưởng tượng. Sau khi khám xong các bệnh nhân có số hẹn cố định, Ứng Quân vẫn không từ chối bất kỳ bệnh nhân nào đến khám thêm ngoài giờ.

Thế là buổi khám vốn dĩ có thể kết thúc lúc mười hai rưỡi, Ứng Quân lại kéo dài đến tận một giờ rưỡi mới xong.

Dương Tuyết Ý chờ đến mức bụng đói cồn cào, chán nản đến chẳng biết làm gì, cuối cùng mới thấy anh tiễn xong bệnh nhân cuối cùng, thay đồ rồi bước ra khỏi phòng khám.

Dương Tuyết Ý lập tức đứng dậy, nhập vai trong một giây, ánh mắt chuyển thành dịu dàng như nước, khuôn mặt đầy mong chờ lại xen lẫn chút e thẹn, cô nhìn Ứng Quân nói: "Ứng Quân! Anh ra khỏi phòng khám muộn vậy sao? Cực khổ quá rồi! Giờ này chắc căng tin cũng chẳng còn gì ngon nữa đâu, may mà em mang cho anh bữa trưa đầy yêu thương…"

Quả nhiên, vừa nhìn thấy là Dương Tuyết Ý, sắc mặt của Ứng Quân lập tức trầm xuống.

Anh cau mày liếc nhìn Dương Tuyết Ý, giọng nói vẫn lạnh nhạt như mọi khi: "Dương Tuyết Ý."

Tốt lắm! Câu tiếp theo chắc chắn sẽ là bảo cô biến ngay cho khuất mắt!

Tiểu Ứng Quân cũng dễ dàng bị cô nắm thóp thôi!

Thế nhưng đúng lúc Dương Tuyết Ý chuẩn bị treo lên khuôn mặt u sầu khi bị xua đuổi để hoàn tất toàn bộ màn kịch, câu nói tiếp theo của Ứng Quân lại khiến cô hoàn toàn trở tay không kịp —

"Cô qua đây."

?

Dương Tuyết Ý sững người.

Ứng Vận quay đầu lại, có chút thiếu kiên nhẫn liếc cô thêm lần nữa: "Còn không đi?"

"….."

Ứng Quân đang giở trò gì vậy? Trong hồ lô của anh ta rốt cuộc là bán thuốc gì đây?

Không lẽ thật sự hôm nay khám bệnh muộn quá, định ăn cơm mà cô mang theo sao?

Nhưng mà hộp cơm của cô là rỗng mà!

Ứng Quân! Anh phải có khí phách một chút chứ! Sao có thể ăn cơm do cô mang đến được hả!

Dương Tuyết Ý trong lòng vừa hồi hộp vừa hoang mang đi theo Ứng Quân đến căng tin bệnh viện. May mà Ứng Quân vẫn còn chút khí phách, anh không có ý định ăn bữa trưa cô mang theo. Cô thấy anh đến quầy mì và gọi một tô mì nước.

Dương Tuyết Ý thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại có chút cảnh giác: Vậy rốt cuộc Ứng Quân gọi cô tới căng tin làm gì?

Không phải đáng lẽ anh ta nên tránh cô như tránh tà sao?

Không lẽ… anh ta đã bị sự nhiệt tình, thẳng thắn và kiên trì của cô làm cho cảm động, nên muốn cho cô một cơ hội thử xem sao?

Sau khi Ứng Quân gọi mì xong, liền quay lại ngồi xuống bàn ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!