Chương 10: (Vô Đề)

Dương Tuyết Ý đeo băng cố định bả vai, cô lững thững đến quán cà phê gần bệnh viện, và bắt đầu lên kế hoạch "tán tỉnh" Ứng Quân sao cho anh ta hoảng sợ bỏ chạy trong vòng ba ngày.

Đương nhiên, kế hoạch không thể nghĩ ra nhanh như vậy.

Đúng lúc này, bụng cô đã réo ầm ĩ vì đến giờ cơm trưa. Dương Tuyết Ý đành quyết định mua một phần sandwich và cacao nóng mang về nhà, vừa ăn vừa suy nghĩ tiếp.

Khi cốc cacao nóng được đưa đến, cô nhấp một ngụm, vị ngọt ấm áp khiến tâm trạng cô khá lên chút ít. Nhưng ngay sau đó, cô rơi vào tình thế khó xử ———————

Tay trái bị bó bất động, tay phải cầm điện thoại và cốc cacao nóng, cổ tay còn treo lủng lẳng túi thuốc kháng viêm… giờ chẳng còn tay nào rảnh để cầm hộp sandwich vừa được hâm nóng cả!

Quán cà phê trước bệnh viện đông nghịt người. Nhân viên phía sau quầy bận rộn đến mức không còn biết đường nào mà xoay xở. Tất cả đồ ăn mang về đều phải tự đóng gói, nhưng Dương Tuyết Ý thì hoàn toàn không thể làm được việc này.

Đằng sau cô là cả một hàng dài toàn bệnh nhân và người nhà đang vội vã ăn xong để vào viện thăm khám. Chẳng ai có tâm trí rảnh rang để giúp đỡ cô cả. Cô bị những người đang sốt ruột gọi món xô đẩy, gần như bị đẩy ra khỏi hàng, thậm chí còn chưa kịp lấy phần sandwich của mình.

Đúng lúc Dương Tuyết Ý đang bối rối đến mức đỏ mặt, cô quay đầu lại và đúng lúc này lại nhìn thấy một gương mặt vừa quen thuộc vừa lạnh lùng đang đứng trong hàng.

Đúng là "mòn gót chẳng tìm ra, tự nhiên lại gặp được"!

Anh ta có dáng người cao ráo, đôi chân dài miên man, vẫn khoác trên người chiếc áo blouse trắng, người này chính là Ứng Quân mà Dương Tuyết Ý vừa gặp trong phòng khám chưa đầy mười lăm phút trước.

Ứng Quân trông như vừa kết thúc ca trực sáng, đến đây mua cà phê. Áo blouse trắng phủ một lớp bụi mỏng, lúc này anh ta đang cúi đầu xem điện thoại, có vẻ như đang trả lời tin nhắn công việc nào đó.

Vừa mới tính "săn" Ứng Quân, mà anh ta đã tự động đưa thân đến tận cửa rồi.

Dương Tuyết Ý từng nghĩ, việc theo đuổi Ứng Quân này không thể nào theo kiểu "một giây trước còn trợn mắt lạnh lùng, một giây sau đã quay 180 độ thành mặt dày mày dạn" nói lời yêu đương.

Đừng nói đến chuyện Ứng Quân sẽ thấy quá giả tạo đáng ngờ, ngay cả bản thân Dương Tuyết Ý cũng không đủ can đảm để diễn trò trơ trẽn như vậy.

Dương Tuyết Ý thầm nghĩ: Vậy là phải tìm một cơ hội để "xuống nước", tạo ra một bước chuyển tự nhiên không chút gượng gạo.

Mà trước mắt chẳng phải đang có một cơ hội hoàn hảo sao?

"Ứng Quân!"

Cô nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm, ánh mắt thân thiện hiền lành, giọng nói ngọt ngào như mật: "Anh có thể giúp tôi một chút được không?"

Ứng Quân quả nhiên ngẩng đầu lên. Anh nhíu mày, có vẻ hơi bất ngờ khi thấy người gọi mình lại là Dương Tuyết Ý, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu.

Dương Tuyết Ý phớt lờ phản ứng của anh, cô chỉ tay về phía phần sandwich ở quầy lấy đồ, giọng nói yếu ớt thảm thiết: "Tay tôi bị trật khớp rồi nên giờ không tiện làm. Anh có thể giúp tôi gói lại và xách giúp được không? Ở đây tôi chỉ quen mỗi anh thôi…"

Giọng điệu giả tạo của cô khiến Ứng Quân ngay lập tức thay đổi sắc mặt. Anh nhìn cô như đang thẩm vấn một nghi phạm, đôi lông mày trên gương mặt lạnh lùng khẽ nhíu lại.

Dương Tuyết Ý cố hết sức để ánh mắt mình trông thật ngây thơ và trong sáng, cô không ngừng nhìn chằm chằm vào Ứng Quân, giọng nói kèm theo chút nũng nịu ở cuối câu: "Được không? Ứng Quân… không thì tôi biết làm sao về nhà bây giờ…"

Con người ta vốn dễ động lòng trước kẻ yếu thế. Dương Tuyết Ý đã hạ mình đến mức này, cô không tin Ứng Quân sẽ không sập bẫy.

Quả nhiên, sau câu nói đó, dù vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng, nhưng sau khi nhìn Dương Tuyết Ý một cái thật sâu, Ứng Quân đã hướng về phía quầy lấy đồ.

Thành công rồi!

Không ngờ lại dễ dàng đến thế!

Giờ Ứng Quân đã giúp cô một chuyện nhỏ nhặt này, cô hoàn toàn có thể lấy cớ cảm ơn anh ta, rồi nhân cơ hội "bẻ lái 180 độ" chuyển sang thái độ "cuồng nhiệt theo đuổi"!

Dương Tuyết Ý nghĩ vậy, và cũng hành động y như vậy ——————

"Ứng Quân, anh thật tốt bụng! Tôi biết ngay mà, anh có thể trở thành bác sĩ chắc chắn là vì trong lòng có đại nghĩa, không thể bỏ mặc bệnh nhân tay chân không tiện như tôi."

"Thật ra con người chỉ khi ốm đau mới nhận ra sự yếu đuối của bản thân. Trước đây tôi sống quá ngang ngược, lúc nào cũng chống đối với anh. Giờ phút này tôi mới hiểu ai là người đáng tin cậy nhất trong những lúc quan trọng. Nếu không có anh thì cánh tay của tôi cũng không thể nắn lại nhanh như vậy, mấy ngày tới ở nhà còn phải phiền anh chăm sóc thêm nữa…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!