Món gà kho tối qua mặn đến mức cực kỳ đưa cơm, Hạ Nhạc Lịch thực ra ăn không nhiều, phần còn lại đều do Thương Thời Câu ăn sạch.
Sau khi mặn đến mức cả đêm uống nước không ngừng, anh đương nhiên nửa đêm dậy đi vệ sinh.
Thương Thời Câu cũng không phải lần đầu tiên ngủ lại bên chỗ Chu Châu, kết quả của việc quá quen thuộc là, anh rửa tay xong suýt nữa thuận đường mò vào phòng ngủ.
Tay nắm cửa đều vặn ra rồi, mới giật mình tỉnh lại.
Thương Thời Câu: "..."
Anh tâm trạng phức tạp phát hiện Hạ Nhạc Lịch thế mà không khóa cửa.
Nếu lỡ có chuyện gì bất trắc, khóa cửa quả thực bất lợi cho việc giải cứu, nhưng anh là một người đàn ông trưởng thành mới quen biết vài ngày ngủ ở bên ngoài, đối phương thật sự ngủ được sao? Nhớ lại chuyện trong bếp tối qua, Thương Thời Câu cảm thấy anh vẫn suy nghĩ vấn đề quá đơn giản rồi, khi bảo vệ nạn nhân ưu tiên chọn điều tra viên cùng giới tính vẫn là có lý do.
Ngày mai vẫn nên để Quan Thiên Hà qua đây đi.
Bên kia Chu Châu tuy biến thành ma rồi, nhưng đại thể vẫn tuân theo giờ giấc lúc còn sống, đến tối nên ngủ vẫn ngủ.
Thậm chí vì Thương Thời Câu chiếm sô pha, chỉ có thể bị ép hạ cấp lần hai, ngủ sàn nhà ngay trong nhà mình.
Kết quả nửa đêm tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy Thương Thời Câu bám cửa phòng con gái nhà người ta.
Chu Châu:??!
Anh nghi ngờ mình chưa tỉnh ngủ.
Anh nhìn ra Thương Thời Câu có thiện cảm với Hạ Nhạc Lịch, nhưng dù thế nào cũng không nên làm chuyện này chứ?
Người anh em, cậu như vậy là bị tống vào tù đấy!!
Thương Thời Câu vốn định nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa lại, kết quả nghe thấy trong khe cửa bay ra vài tiếng nức nở khe khẽ, âm thanh rất nhẹ nhưng lại mang theo sự dồn dập như sắp không thở nổi.
Thương Thời Câu suýt nữa thì phá cửa xông vào, may mà hoàn hồn lại đây không phải "tình huống khẩn cấp" gì.
Động tác lao vào trong của anh khựng lại, chuyển sang gõ cửa.
Nửa phút sau, Hạ Nhạc Lịch giật mình tỉnh giấc từ trong mộng mở cửa, mang theo khuôn mặt đầy nước mắt đối diện với Thương Thời Câu.
Cô thực sự khá ngơ ngác: "Sao vậy?"
Vừa mở miệng, bị giọng nói khàn đặc của chính mình làm cho giật mình.
Cô sờ sờ mặt dưới cái nhìn chăm chú của Thương Thời Câu, trên mặt ướt đẫm.
Cuối cùng cũng nhớ ra chuyện gì, cô hít hít mũi, miễn cưỡng cười một cái: "Không có gì, vừa rồi gặp ác mộng."
Sắc mặt tái nhợt trong bóng tối gần như trong suốt, hàng mi rủ xuống bị nước mắt làm ướt, đuôi mắt mang theo vệt đỏ ướt át.
Thương Thời Câu nghe thấy tiếng tim đập của mình, đập rất nhanh.
Trái tim ồn ào trong l.ồ. ng n.g.ự.c, cảm xúc theo m.á. u chạy tán loạn trong cơ thể, nguyện vọng vô cùng mãnh liệt, cấp thiết muốn làm chút gì đó.....
"Nếu tôi ở đó, tôi có thể cứu được cậu ấy."
"Không có 'nếu như', lúc đó cậu có nhiệm vụ trong người, không thể vô duyên vô cớ can thiệp vào hành động của người khác, đây không phải trách nhiệm của cậu, cậu không nên vì thế mà cảm thấy tội lỗi."
"Tôi biết."
"Không, cậu không biết." Đối phương không biết tại sao lại muốn thở dài, "Cậu không thể kiểm soát mọi việc, cũng không thể bảo vệ tất cả mọi người. h*m m**n bảo vệ không phải chuyện xấu, nhưng cứ tiếp tục phát triển như vậy sẽ xảy ra chuyện..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!