Tang Âm Âm đứng tại chỗ một lúc mà không thấy Nhiếp Căn đâu, cũng không thấy mặt nước sủi bọt khí nên bắt đầu sốt ruột, buông rổ trứng xuống, vừa gọi vừa chạy về phía có người.
Con sông nhỏ này không sâu lắm nhưng cô không biết bơi, càng không thể cứu được Nhiếp Căn.
Không ngờ vừa quay người lại, người đàn ông đã đứng ngay phía sau cô, người ướt sũng.
Nhiếp Căn nghe thấy cô gọi tên mình thì nhíu mày: "Gọi tôi làm gì?"
Tang Âm Âm: "…" Hóa ra không phải bị đuối nước.
Nước từ ống quần người đàn ông vẫn chảy xuống không ngừng, trên người anh khoác thêm một chiếc áo khoác, chân trần, vệt nước thấm ướt những ngọn cỏ và vùng đất bùn vàng bên bờ sông, trên tay anh xách một chiếc thùng sắt chứa đầy cá.
Anh đứng ở nơi chỉ cách cô nửa mét, Tang Âm Âm nhận ra mình chỉ cao đến bả vai anh.
Tang Âm Âm nói: "Anh Nhiếp Căn, cảm ơn anh trưa nay ở trên thị trấn đã cứu em."
Đây là lần đầu tiên cô nhìn kỹ diện mạo của người đàn ông này, sống mũi cao môi mỏng, đường nét lông mày và đôi mắt sâu hơn người bình thường, đẹp trai đến mức cực hạn, ông trời dường như cũng rất ưu ái khi tô đậm những nét mực trên gương mặt anh: đôi mắt đen láy, hàng chân mày đen thẫm, đuôi mày hơi dài nhếch lên tạo nên một vẻ tà khí đầy áp lực.
Nhiếp Căn lướt nhìn rổ trứng trong đám cỏ: "Trả lại thắt lưng cho tôi là được rồi."
Ý của anh là không cần chỗ trứng kia.
"Trứng là quà cảm ơn." Tang Âm Âm nào dám nợ ân tình của đại phản diện, vừa nói vừa cúi xuống nhặt chiếc rổ dưới đất.
Tang Âm Âm cầm rổ lên, bỗng cảm thấy cổ chân lạnh toát, giống như có thứ gì đó ướt át vừa bò từ bờ sông tới.
Nhiếp Căn: "Đừng động, có rắn."
Mặt Tang Âm Âm trắng bệch, cô cứng đờ dư quang liếc nhìn xuống, thấy một con rắn xám xịt không biết đã bò đến cạnh chân mình từ bao giờ, cô thậm chí có thể thấy con rắn đó đang há miệng định c*n v** c* chân mình.
Giây tiếp theo, một cành cây nhọn hoắt đâm thẳng vào bảy tấc kia của con rắn, nó giãy giụa vài cái rồi chết hẳn.
"Chỉ là rắn nước thôi, không có độc."
Tang Âm Âm mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, nhìn Nhiếp Căn đá con rắn ra xa.
Cô vốn sợ rắn, cùng những loại côn trùng lớn, thỉnh thoảng ra đồng đều phải trang bị kín mít từ đầu đến chân, đừng nói lúc này đột nhiên bị rắn chạm vào, cảm giác dính dớp lạnh lẽo vẫn còn vương lại trên cổ chân khiến cô nhịn mãi không được, viền mắt đỏ hoe một vòng.
Nhiếp Căn tặc lưỡi: "Cô thế này người ta lại tưởng tôi bắt nạt cô đấy."
Anh thấy hàng mi mềm mại của cô bị những giọt nước mắt làm dính bết vào nhau, liền ghé sát lại gần xem xét cổ chân cô, bên trên bị vảy rắn quẹt rách một chút da, nhưng may là không bị cắn.
"Có thể đi được không?" Nhiếp Căn hỏi.
Tang Âm Âm gật đầu: "Được."
Cô run rẩy đứng dậy, tay chân đều bủn rủn, đi một bước đảo ba bước, nghiêng bên đông ngả bên tây, chú chó Tiểu Hôi đứng bên cạnh còn tưởng cô đang chơi trò chơi với mình nên hưng phấn sủa váng lên.
Nhiếp Căn: "…"
Nhiếp Căn suy nghĩ một chút: "Nhà cô ở đâu? Tôi tìm người nhà cô đến đón cô."
Tang Âm Âm vịn vào thân cây, đầu óc choáng váng: "Nhưng… nhưng nếu vẫn còn rắn thì sao?"
Nhiếp Căn nhướng mày: "Vậy tôi cõng cô về nhé?"
Tang Âm Âm: "…"
"Không, không cần đâu." Cô cúi người v**t v* chú chó đang chạy quanh chân mình, tìm thấy chút cảm giác an toàn từ lớp lông ấm áp của nó: "Anh Nhiếp Căn, anh có thể để Tiểu Hôi với thắt lưng lại cho em được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!