Sau khi "hũ giấm lớn" đưa Tang Âm Âm rời đi, mọi người nhìn nhau ngơ ngác, mất một lúc lâu mới hoàn hồn trở lại.
Phó – vừa nhỏ vừa yếu – Thiếu Dương nở một nụ cười khổ, nhìn tờ giấy ghi chú và cồn sát trùng vương vãi một bên, thở dài: "Đội trưởng Nhiếp cứ thế mang người đi luôn sao?"
Thậm chí còn không cho anh ta chút thời gian để biện minh rằng thực ra mình không hề "nhỏ".
"Phụt." Mấy lão binh bên cạnh cũng phản ứng kịp, không nhịn được mà cười lớn: "Trung đội trưởng, lần này cậu đâm sầm vào họng súng rồi ha ha ha."
"Cười chết tôi mất, tôi chịu không nổi nữa, trung đội trưởng cậu đen đủ đường luôn ấy. Khó khăn lắm mới có chút hảo cảm với một cô gái, kết quả người ta đã là hoa có chủ."
"Nhưng không phải đội trưởng Nhiếp vẫn luôn độc thân sao? Tôi còn tưởng cái cây vạn tuế này không bao giờ nở hoa được cơ, không ngờ đấy, thật là không ngờ…"
"Trung đội trưởng cậu từ bỏ ý định đi, vì giữ lấy cái mạng nhỏ mà mau chóng bỏ cuộc." Một người binh lính trông có vẻ trầm ổn nhất lộ ra ánh mắt chân thành, đưa ra lời khuyên hết sức khẩn thiết: "Nếu không sau này có huấn luyện quân sự, cậu cứ đợi bị hành hạ đến thảm thương đi. Đến lúc đó khóc lóc xin tha cũng vô ích, anh ấy đã tự miệng nói mình không phải người rồi mà."
Phó Thiếu Dương: "…"
Anh ta lập tức bị gợi lại một vài ký ức không mấy tốt đẹp.
Đó là khi anh ta còn là một tiểu binh ở căn cứ quân khu F, khoảng năm năm trước, lúc đó Nhiếp Căn đã là đội trưởng rồi.
Chỉ là quân hàm chưa rõ, tính cách chưa rõ, kết quả huấn luyện cũng chưa rõ.
Lúc ấy nghe nói anh là "vua lính" bất bại của căn cứ, Phó Thiếu Dương còn thấy không phục.
Anh ta thiên phú không kém, thể chất tốt, lại đang tuổi trẻ khí thịnh, khổ luyện bắn súng suốt năm tháng, cuối cùng cũng giành được vị trí thứ nhất trong một cuộc hành quân, phá kỷ lục về cự ly bắn xa nhất.
Nhưng ngay khi anh ta đang hưng phấn đứng trước hàng quân chuẩn bị nhận khen thưởng thì Nhiếp Căn đến.
Anh chỉ mặc một chiếc quần rằn ri, áo ba lỗ ngắn, trên tai còn đeo một chiếc khuyên, thậm chí còn ngậm một viên kẹo m*t, dáng vẻ cực kỳ thiếu kỷ luật quân đội.
Lúc ấy Phó Thiếu Dương và mấy người binh lính trong đội đều rất bất mãn, sau đó mới nghe đoàn trưởng nói Nhiếp Căn không thuộc căn cứ quân sự của họ, anh được tính là nhân viên ngoài biên chế, lần này chỉ đến để xử lý công việc, tiện đường đi ngang qua.
Dù vậy mọi người vẫn rất không cam tâm. Phó Thiếu Dương lúc đi lính không giống như khi đối mặt với cô gái mình thích, ban đầu cũng là một kẻ bướng bỉnh, trực tiếp lên tiếng khiêu khích.
Kết quả, cự ly bắn súng mà anh ta hãnh diện nhất đã bị Nhiếp Căn phá vỡ một cách nhẹ nhàng.
Người sau thấy anh ta mặt mày ngơ ngác, còn vỗ vỗ vai anh ta an ủi: "Cậu không cần so với tôi, tôi không phải người."
Cái cảm giác "đang từ đỉnh cao rơi xuống vũng bùn" chua chát đến tận xương tủy đó, Phó Thiếu Dương đến giờ vẫn nhớ như in.
Nghĩ đến chuyện cũ, biểu cảm của Phó Thiếu Dương có một khoảnh khắc vặn vẹo.
Tại sao hết lần này đến lần khác cứ phải là Nhiếp Căn chứ?
Anh ta thật sự không muốn cạnh tranh với anh nữa, nhưng anh ta thực sự khá thích Tang Âm Âm, vả lại chuyện tình cảm cũng chưa biết chừng.
Phó Thiếu Dương đắn đo một lát, quyết định vẫn phải liều mình tranh thủ thử xem sao.
Nhỡ đâu, nhỡ đâu cô gái nhỏ kia bị đội trưởng Nhiếp ép buộc thì sao?
Với cái tính cách lưu manh đó của anh, không phải là không có khả năng.
…
Nhiếp – cực kỳ tồi tệ – Căn lúc này thực ra chẳng giở trò lưu manh gì, chỉ là hơi xấu tính một chút.
Anh không biết kiếm đâu ra một chiếc xe đạp kiểu cũ đã qua cải tạo, cởi bộ đồ bảo hộ bẩn thỉu của Tang Âm Âm ra, lau mồ hôi trên mặt cô, rồi để cô ngồi chéo trên thanh xà ngang phía trước có bọc đệm, còn mình thì từ phía sau ôm lấy cô, đạp xe ra khỏi thị trấn.
Mặt đất rất xóc, Nhiếp Căn còn không để cô đối mặt với con đường phía trước nên cô không có cách nào bám vào tay lái, đã thế thanh xà ngang này lại được điều chỉnh rất cao, cô buộc phải để hai chân lơ lửng, trọng lượng cả người hoàn toàn dựa vào cánh tay đang ôm lấy cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!