Chương 47: (Vô Đề)

"Hiện tại những nơi cần cứu viện còn rất nhiều, mấy anh chị xem xem muốn gia nhập đội cứu viện nào?"

Tiểu binh trẻ tuổi sau khi đăng ký xong tên của mấy người thì lấy ra một tấm bảng, trên đó dán một tờ giấy nhăn nhúm, ghi dày đặc các địa chỉ cần cứu trợ.

Tang Âm Âm nhìn qua, khu phố thương mại và khu vực gần mấy trung tâm thương mại trong trấn đã bị gạch chéo, biểu thị nhân lực cứu hộ ở đó đã đủ rồi.

Còn các khu dân cư đông đúc khác, chẳng hạn như khu chung cư Hạnh Phúc từ giai đoạn 1 đến giai đoạn 5 ở trung tâm trấn, ngoại trừ những người sống sót vốn ở trong khu đó ra thì hầu như không có ai muốn đến.

Triệu Hổ và Khương Đào thì hỏi thẳng: "Cậu em, cậu có biết đám tiểu đội trưởng Thiệu đang cứu viện ở khu nào không?"

Trước đó lão đại đã phái hơn hai mươi anh em đến cứu viện, chính là đi theo Thiệu Phi Việt.

Tiểu binh kia nghe vậy thì l**m đôi môi khô khốc, nhìn cái đầu trọc lốc của Triệu Hổ và sợi dây chuyền bạc đeo trên cổ anh ta, chợt lóe lên một ý nghĩ: "Các anh là… người của Đội trưởng Nhiếp sao?"

Hổ Tử nói: "Đúng vậy."

Tiểu binh tên Triệu Phán Phán nghe xong, trên mặt lập tức thêm vài phần kính trọng, cậu ta đứng thẳng người chào theo nghi thức quân đội với mấy người: "Liên trưởng đã sắp xếp họ cứu viện ở khu chung cư Hạnh Phúc rồi, đi bộ từ đây mất hơn nửa tiếng, cảm ơn các anh đã gửi tặng vật tư."

Lần này bọn họ đến gấp gáp, vì nhiều đoạn đường bị nứt toác nên một số xe lớn tạm thời chưa vào được, việc cung ứng vật tư không kịp thời, cộng thêm phải ưu tiên cho nhân viên y tế và thương binh, nên mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần để bụng đói.

Hai xe thức ăn và nước uống hôm qua có thể nói là đã giải quyết được nỗi lo lửa xém lông mày.

"Đó chủ yếu là công lao của lão đại và chị dâu cả."

Triệu Hổ hào phóng nói, còn nháy mắt với Tang Âm Âm: "Chị dâu nhỉ, chị xem lão đại nghe lời chị biết bao."

Tang Âm Âm: "…"

Cô hơi lúng túng, không đáp lời mà hỏi: "Đồng chí này, cho hỏi các bệnh nhân đều được sắp xếp ở gần đây hết sao?"

Triệu Phán Phán nói: "Không phải, những người đến được đây đều là người khỏe mạnh hoặc bị thương rất nhẹ, nhiều người bị thương nặng vừa được đào lên là phải cấp cứu ngay, gần mỗi khu chung cư đều có lều cứu hộ tạm thời."

"Vâng, cảm ơn anh."

Tang Âm Âm cảm ơn xong, nói với bọn Triệu Hổ: "Tôi đi cùng các anh đến tiểu khu Hạnh Phúc."

Hai ngày nay lúc rảnh rỗi, cô đã học được một số kiến thức sơ cứu từ Lục Lam – cô gái đã giúp băng bó trong lều trú mưa đêm đó, cũng dưới sự giúp đỡ của 021 mà nắm được chút kỹ năng băng bó, tuy cứu người thì hoàn toàn không đủ trình độ, nhưng xử lý vết thương đơn giản hay làm phụ tá cho nhân viên y tế thì vẫn ổn.

Cộng thêm nước linh tuyền của cô, tuy không thể cứu tất cả mọi người, nhưng ít nhiều cũng góp chút sức lực.

Triệu Hổ hơi ngạc nhiên, sờ cái đầu trọc, khổ sở nói: "Chị dâu, chị định đi thật sao?"

Trước khi đi lão đại đã dặn đi dặn lại phải bảo vệ tốt cho Tang Âm Âm, vốn dĩ đưa cô đến trấn đã là mạo hiểm rồi, đi vào tâm điểm sụp đổ, họ không chắc có thể đảm bảo cô hoàn toàn không bị thương.

Tang Âm Âm nhìn thấu nỗi khó xử của mấy anh ta, nói thẳng: "Buổi tối tôi sẽ nói với anh Nhiếp Căn."

Tuy rằng cô không thích ứng được với những cảnh tượng máu me, nhưng trước đây cũng không phải chưa từng thấy qua, giờ mà không chịu đựng được thì sau này nạn sâu bọ chẳng lẽ cô định nằm trong lòng nhân vật phản diện để vượt ải sao?

Triệu Hổ: "… Vậy được rồi."

Anh ta chỉ là một con hổ đáng thương yếu đuối lại còn độc thân, nếu Tang Âm Âm đã nói vậy, anh ta ngoài việc lén báo cáo với lão đại ra thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Lén lút sờ cái bộ đàm trong túi, Triệu Hổ nhấn một chuỗi mật mã gửi đi.

Anh ta thêm mắm dặm muối mô tả lại sắc mặt đột ngột tái nhợt của Tang Âm Âm lúc nãy, nghĩ đi nghĩ lại câu nói mà anh ta nghe không rõ lắm của cô, rồi nhấn một câu:

"Lão đại, chị dâu nói chị ấy rất nhớ anh, muốn anh làm xong nhiệm vụ thì đến đón chị ấy ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!