Chương 46: (Vô Đề)

Cảm giác tấm thẻ biến mất vẫn còn vương lại trên tay phải, tim Tang Âm Âm đập thình thịch, trán và lưng liên tục đổ mồ hôi lạnh, tay chân bủn rủn.

Đây là lần đầu tiên cô dùng thẻ kỹ năng, không ngờ lại tiêu tốn tinh thần và thể lực lớn đến vậy, cô cứ ngỡ chỉ cần dùng theo hướng dẫn hệ thống là xong, vì thời điểm dùng kỹ năng cá nhân cô chẳng thấy khó chịu gì cả.

Trước mắt bắt đầu tối sầm lại, Tang Âm Âm thực sự đứng không vững, cô cũng chẳng màng gì nữa, vịn vào xe rồi ngồi bệt xuống đất, lấy từ trong túi ra một chai nước linh tuyền ngụy trang thành nước khoáng uống vài ngụm, tầm nhìn mới dần ổn định lại.

Triệu Hổ ngửi thấy mùi linh khí nhàn nhạt lan tỏa trong không khí, nước miếng suýt nữa trào ra, không nhịn được hít sâu một hơi.

Tang Âm Âm hơi lạ lẫm nhìn anh ta một cái, dù sao mùi ở đây cũng chẳng dễ ngửi gì.

Triệu Hổ cười hì hì, đưa tay lau miệng một cách kín đáo: "Chị dâu, chị thấy thế nào, vẫn ổn chứ?"

Nghe thấy cách xưng hô này, trên trán Tang Âm Âm hiện lên một hàng vạch đen: "Anh cứ gọi tôi là Tang Âm Âm là được rồi."

"Vâng chị dâu."

Tang Âm Âm: "…"

Sáng nay từ lúc ngủ dậy, mỗi người cô gặp đều đồng thanh gọi cô là: Chị dâu.

"Chị dâu, lão đại để lại thư tình cho chị này."

"Chị dâu, lão đại nhận nhiệm vụ đi từ năm giờ sáng rồi."

"Chị dâu, lão đại làm bữa sáng xong rồi, chị nhớ ăn nhé."

"Chị dâu, em là Bạch Khuyển, hôm qua bị thương nên mặt hơi trắng không nói chuyện được, thật ngại quá."

"Chị dâu…"

Cả một buổi sáng bị gọi như thế, Tang Âm Âm còn chưa thấy mặt Nhiếp Căn đâu mà bản thân đã sắp không nhận ra hai chữ "chị dâu" nữa rồi.

Chẳng biết trước khi đi tên đại phản diện kia đã giới thiệu cô với bọn họ thế nào, có những người trông già hơn cô bao nhiêu tuổi cũng gọi cô là chị dâu, dù cô có sửa thế nào cũng vô dụng.

Thấy Triệu Hổ vẫn gọi mình như vậy, Tang Âm Âm cũng lười đính chính, cô lắc đầu: "Tôi không sao."

Tấm thẻ kỹ năng [Người phụ nữ trong phòng lão đại] chỉ có tác dụng trong 66 giây. Ngay khi hết thời gian, kẻ bị Khương Đào đấm cho mấy phát liền kết thúc trạng thái "ngây người", đổ rầm xuống đất.

Vũng máu đen ngòm chảy ra từ mũi và miệng hắn ta, trông rất kinh khủng, mùi xác chết thối rữa lan tỏa trong không khí.

Tang Âm Âm lại thấy dạ dày cuộn trào.

"Hai người này đã chết được mấy ngày rồi." Khương Đào cầm túi nilon, vuốt mắt cho tên du côn.

Tang Âm Âm hỏi: "Họ bị thứ gì đó ký sinh à?"

Tim Khương Đào thót một cái, không nói gì.

Triệu Hổ vội vàng giả ngốc: "Không biết nữa, chắc là vậy ha ha."

Tang Âm Âm: "…"

Cô quyết định tối nay sẽ trực tiếp hỏi Nhiếp Căn.

"Shhh—"

Bên cạnh, Trần Phương nghiến răng, rốt cuộc không nhịn được đau mà nằm vật ra đất, cả cánh tay đã bị độc tố màu đen bao phủ.

Trần Nguyên sốt sắng nhìn Khương Đào cầu xin: "Anh Khương, anh xem có cách nào cứu em trai tôi được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!