Nửa đêm, ánh trăng treo cao trên bầu trời.
Trong mấy căn nhà gỗ nhỏ dưới chân núi, mọi người tụ tập lại với nhau, ai nấy đều vểnh tai lên, chăm chú nghe ngóng động tĩnh trong căn nhà gạch ngói cách đó không xa.
Nhưng nghe hồi lâu vẫn im phăng phắc, chỉ có tiếng ếch kêu côn trùng rỉ rả, cùng tiếng lá cây xào xạc bị gió thổi sàn sạt.
Triệu Tam Báo tính tình có chút nóng nảy là người đầu tiên không nhịn được, chất vấn Triệu Hổ bên cạnh: "Hổ Tử, không phải cậu nói đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của lão đại hay sao?"
Anh ta lầm bầm một tiếng: "Sao chẳng có tí động tĩnh nào thế?"
Triệu Hổ cũng thấy lạ: "Không nên chứ nhỉ."
Đã về được nửa tiếng rồi, lão đại vẫn chưa giải quyết được Tang Âm Âm ư? Hay là nói, lão đại nhìn bên ngoài thì ngon lành mà bên trong mục nát, thực tế là có vấn đề "chỗ đó"?
Không chỉ mình Triệu Hổ nghĩ vậy, những người khác trong phòng cũng không kìm được mà nảy sinh ý nghĩ thất đức kia.
Dù sao bọn họ đã quen biết lão đại nhiều năm, chưa từng thấy anh giống như những "người" khác thỉnh thoảng bị thời kỳ đ*ng d*c làm phiền do đặc điểm nòi giống, cũng chưa từng thấy anh nảy sinh hứng thú đặc biệt với bất kỳ giống cái nào.
Trước khi Tang Âm Âm xuất hiện, anh giống như tảng đá lạnh lẽo, không có bất kỳ nhu cầu hay h*m m**n nào của một giống đực.
Nghĩ đến việc lão đại ngày thường hung thần ác sát có thể là "bất lực", cả căn phòng đầy rẫy những kẻ không phải người đều rơi vào sự im lặng khó tả.
Bạch Khuyển là kẻ thất đức nhất, người đầu tiên không nhịn nổi: "Phụt, ha ha lão đại không làm ăn gì được ha ha ha ha ha!"
Bạch Khuyển cười thành tiếng, những người khác ngay lập tức đồng loạt nhìn về phía Bạch Khuyển, dùng ánh mắt đầy ẩn ý dõi theo.
Tiền Tích vỗ vai Bạch Khuyển, nói một câu: "Cảm ơn nhé anh em." Cảm ơn cậu đã là người đầu tiên cười thành tiếng, cảm ơn cậu đã chủ động gánh lấy cái nồi này.
Tiền Tích nói xong liền cười cuồng nhiệt: "Đệch!! Bạch Khuyển, cậu dám nói lão đại không làm ăn gì được, cậu quá đáng thật! Tôi còn tưởng lão đại mạnh lắm chứ, ha ha ha ha ha."
Bạch Khuyển: "…"
Bạch Khuyển lập tức phản ứng lại, nếu giờ không đính chính, đợi sáng mai lão đại tỉnh dậy tám phần là mình lại bị đánh cho tàn phế, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ.
Bạch Khuyển vội vàng chữa cháy: "Ai bảo lão đại không làm ăn gì được, lão đại cứng như thế, chắc chắn là ổn, biết đâu anh ấy chỉ là có đạo đức giống đực quá cao, không biết cách làm thế nào với nhân loại thôi?"
"Không thể nào, đây chẳng phải là bản năng sao?"
Trong góc, một thiếu niên trẻ tuổi có tướng mạo thanh tú buột miệng phản bác.
Nhưng rất nhanh, Hoàng Sư lại nhận ra một vấn đề mới, thắc mắc lên tiếng: "Các tiền bối, mọi người có biết gốc gác của lão đại là gì không?"
Cậu ta hóa hình khá muộn, năm ngoái mới hóa hình thành công, đi lang thang ở các chợ đen đặc biệt quanh mấy thành phố vài tuần, suýt chút nữa bị đánh chết rút cạn linh khí, dù sao cậu ta cũng thuộc dạng thành tinh bất hợp pháp, cuối cùng dưới sự tiếp dẫn của lão đại mới đăng ký được chứng minh thư hợp pháp, trở thành một thành viên của bộ phận đặc biệt.
Nhưng khi Hoàng Sư gặp Nhiếp Căn, anh đã là lão đại rồi, hơn một năm nay cũng chưa từng thấy anh hóa hình.
Câu hỏi của Hoàng Sư nhanh chóng thu hút sự hứng thú của mọi người, đám đông bắt đầu thì thầm bàn tán——
Bạch Khuyển nói: "Tôi với Tiền Tích hóa hình thành công vào ba năm trước."
Triệu Tam Báo nói: "Tôi với Hổ Tử cách nhau hai năm, đi theo lão đại từ bảy năm trước."
"Tôi là năm năm trước."
"…"
Trần Ngưu có thâm niên nhất suy nghĩ một chút: "Tôi là mười lăm năm trước, lúc đó hình người của lão đại mới mười hai tuổi, nhưng… đã là hình người rồi."
Nói cách khác, Trần Ngưu cũng không biết gốc gác của Nhiếp Căn rốt cuộc là cái gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!