Chương 31: (Vô Đề)

Cơn mưa xối xả ngừng lại, mặt trời lộ ra, số người còn ở lại trong lều che mưa không nhiều.

Tang Âm Âm chia mì cho người nhà và Lý Diệp đang bị thương, ăn chút đồ nóng, mấy người bọn họ rõ ràng cảm thấy tinh thần đã hồi phục được phần nào.

"Âm Âm," Sắc mặt Tang Hoài trông tốt hơn hôm qua nhiều, phân vân hồi lâu, vẫn gặng hỏi một cách khó chịu: "Đêm qua em với Nhiếp Căn không xảy ra chuyện gì chứ?"

Tang Âm Âm: "…"

Cô lắc đầu: "… Đêm qua em nghỉ ngơi khá tốt."

"À." Tang Hoài thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn nói: "Lát nữa em đi cùng anh về nhà đi, buổi tối đừng ở chỗ anh ta nữa."

Anh ấy vừa nói, vừa để thể hiện sự mạnh mẽ của mình, ráng gượng đôi chân phải đau nhức đứng dậy.

Lý Diệp ngồi bên cạnh nhìn mà không nói nên lời: "Chẳng biết đêm qua kẻ đau đến mức gào thét thảm thiết là ai nữa."

Tang Hoài đen mặt.

Mấy người trò chuyện một lát, đều quyết định về nhà xem sao, đi ngang qua cái hố lớn trên quảng trường, Tang Âm Âm mới biết đêm qua có không ít người chết.

"Những người đó đúng là xui xẻo thật, vốn định đến chỗ chúng ta tránh mưa, kết quả di chuyển được nửa đường thì dư chấn tới, tất cả đều bị đè trong cái hố ở quảng trường đó, tổng cộng mười chín người, chỉ có một đứa trẻ còn sống."

Lý Diệp nhớ lại cảnh tượng đêm qua ở từ xa nhìn thấy được, vẫn còn thấy rợn tóc gáy: "Sáng sớm Lục Thừa Diệc đã dẫn không ít người đưa thi thể đến từ đường đầu làng phía đông rồi, chỉ chờ người nhà đến nhận diện."

"Thảm thật, có gia đình ba người bỗng chốc mất hết, đưa thẳng đi hỏa táng luôn."

...

Nhà Lý Nhị Cẩu và nhà họ Tang ở cách nhau một căn nhà, cách quảng trường trung tâm không xa cũng không gần, đi bộ mất mười phút.

Đêm qua mưa to suốt đêm, trời lại tối, mọi người không thể phán đoán nhà bên ngoài có sập hay không, bây giờ nhìn lại, sập mất một nửa, không ít người đứng trước cửa nhà mình mà khóc, số nhà còn sót lại chưa sập chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Từng tiếng khóc lúc gần lúc xa hòa cùng ánh nắng gay gắt đang dần lên cao dính chặt vào những vết nứt trên nền đất bùn, khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực, không tự chủ được mà bước nhanh hơn.

"Mẹ kiếp, nhà tôi sập rồi!" Lý Diệp từ xa nhìn thấy bố mẹ mình đứng bên lề đường, trước mặt là một đống gạch ngói vụn.

Tang Âm Âm và Tang Hoài vội vàng nhìn về phía nhà mình.

Cái nhìn này khiến lòng cả hai đều chùng xuống.

Nhà họ sập mất một gian.

"Hai đứa sao lại về?" Tang Nam mặt mũi đầy bụi đất, tay cầm cái xẻng, đang từng viên một vứt gạch ra ngoài.

Tang Hoài r*n r* một tiếng: "Có phải viện của hai đứa mình sập không?"

"Đúng vậy."

Nghe Tang Nam nói xong, Tang Âm Âm cũng có chút dở khóc dở cười.

Nhà họ Tang là nhà gạch ngói tổng cộng ba gian, còn có một gian kho chuyên dùng để chứa lúa, kết quả đều không sập, chỉ sập đúng gian phòng mà Tang Hoài và Tang Nam ở, điều vô lý hơn là tường bao quanh sân nhà họ vẫn còn nguyên vẹn.

Lục Linh Nguyệt thấy vậy tức muốn chết, mắng cho bố Tang một trận, lý do là hồi đó cả nhà chỉ có mỗi gian phòng của Tang Nam là bố Tang tìm người quen giúp xây dựng, giá cả còn không hề rẻ.

Giờ nhìn xem, chắc chắn lúc đó bị người quen lừa rồi, xén bớt nguyên vật liệu.

Nhưng bây giờ động đất, người đó bình thường ở trên thị trấn, giờ muốn đi tìm người ta bắt chịu trách nhiệm cũng không thực tế lắm.

Mà phòng của Tang Hoài sập, mấy nhà hàng xóm cũng có nhà bị sập, hậu quả là hàng xóm nhao nhao đến xin ở nhờ, mà hai gian phòng nhỏ của nhà họ Tang căn bản không cách nào chứa hết bằng đấy người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!