Chờ khi Tang Âm Âm tỉnh lại lần nữa thì trời đã sẩm tối. Cô đang nằm trong căn phòng quen thuộc, trên trán đắp một chiếc khăn ướt sũng.
"Đại tiểu thư nhà mình tỉnh rồi đáy à?"
Bên tai vang lên một giọng nói có chút mỉa mai, Tang Âm Âm nhanh chóng tỉnh táo lại. Giọng cô hơi khàn: "Anh hai, anh về rồi ạ?"
Anh trai cô, Tang Hoài, chỉ lớn hơn cô hai tuổi, hiện đang học đại học. Sau khi nghỉ hè, anh ấy ở lại thành phố làm thêm, vốn dĩ nói tháng sau mới về.
Tang Hoài tức tối nói: "Anh mà không về thì không biết em còn khi dễ anh cả đến mức nào nữa. Chẳng phải em giỏi lắm sao? Cánh cứng cả rồi, dám đánh người luôn, lại đây, đánh anh một cái thử xem?"
Tang Âm Âm: "…"
Cô biết mình sai nên xoa xoa cái đầu vẫn còn hơi choáng váng, cũng không để tâm đến lời nói khó nghe của Tang Hoài: "Anh hai, lúc trước em bị làm sao thế?"
Vừa nói, Tang Âm Âm vừa đưa tay sờ vào túi váy liền thân, đầu ngón tay chạm vào một tấm thẻ nhỏ có khắc dãy số ở góc dưới bên phải.
Tiền vẫn còn.
Tang Âm Âm nhất thời thở phào nhẹ nhõm một hơi
Tang Hoài nói: "Sáng sớm em chạy theo Lục Thừa Diệc lên thị trấn, buổi trưa không biết sao lại ngất xỉu giữa đường, chiều nay mẹ với anh phải lên bệnh viện đón em về đấy."
Bác sĩ đã kiểm tra tổng quát cho Tang Âm Âm, xác định cô chỉ bị say nắng dẫn đến hôn mê tạm thời, không có vấn đề gì khác, kê cho ít thuốc nước Hoắc Hương Chính Khí rồi cho về. Hiện tại giường bệnh trên thị trấn đang thiếu, không thể để cô nằm lại lâu.
Thế nhưng…
Tang Hoài liếc nhìn vật mà em gái mình vẫn ôm khư khư trong lòng như báu vật, nhướng mày: "Cái gu chọn đàn ông của em kém quá đấy."
Tang Âm Âm lộ ra vẻ mặt "em không hiểu anh đang nói gì".
Tang Hoài cạn lời: "Em ôm cái gì trong lòng mà không cảm nhận được sao?"
Lúc này Tang Âm Âm mới chú ý thấy mình luôn ôm một v*t c*ng và lạnh lẽo trong lòng, cánh tay bị cấn hơi đau.
Cô cúi đầu nhìn, là một chiếc thắt lưng da —
Màu đen tuyền, trên mép vẫn còn hằn lại mấy vết móng tay cào cấu.
Ngay lập tức, Tang Âm Âm nhớ lại cảnh trước khi ngất xỉu, mình đã bám chặt lấy thắt lưng của một người đàn ông cao lớn, vừa khóc vừa kêu cứu: "…"
Cô nhìn xuống bộ móng tay bị mài đến mức không còn bằng phẳng của mình, đột nhiên cảm thấy đầu ngón tay bắt đầu đau âm ỉ, hai gò má cũng đỏ bừng lên vì ngượng.
Tang Hoài nhìn thấy bộ dạng này của cô là thấy phiền, cũng chẳng buồn nói thêm: "Anh cũng lười quản em nữa. Lát nữa là đến giờ cơm rồi, em tự mà nghĩ cách giải thích với ông bà với bố mẹ đi."
Một đứa con gái mới lớn, suốt ngày chạy theo đuôi một gã đàn ông, lại còn bỏ nhà ra đi đến mức nhập viện, bố mẹ suýt chút nữa thì lên cơn đau tim.
Cũng không biết một tháng qua Tang Âm Âm đã làm những gì mà có thể khiến cả nhà tổn thương đến mức này.
Cánh cửa đóng lại, Tang Âm Âm nghĩ đến người nhà, mặt mày lập tức méo xệch.
Cô đặt chiếc thắt lưng của người đàn ông sang một bên, xuống giường khóa cửa lại, nhỏ giọng gọi: "Hệ thống, hệ thống bạn có ở đó không?"
"Tôi đây." Giọng nói điện tử của 021 vang lên.
Tang Âm Âm hỏi: "Có cách nào để quay ngược thời gian, để tôi trở lại lúc chưa bán nhà hay không?"
"Âm Âm, chúng ta vẫn chưa ràng buộc."
021 ái ngại giải thích một hồi, vẻ mặt Tang Âm Âm liền trở nên đặc sắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!