Chương 25: (Vô Đề)

Cuối cùng, chiếc giường nhỏ trong lều che mưa không dành cho ông bà nội của Tang Âm Âm, mà được nhường cho Tang Hoài và con trai út nhà chú Lý Nhị Cẩu sát vách.

Vết thương ở chân của Tang Hoài khá nghiêm trọng, lại thêm bị nhiễm lạnh nên bắt đầu sốt nhẹ.

Con trai út nhà Lý Nhị Cẩu năm nay mười chín tuổi, là bạn học của Tang Hoài, lúc xô xát trước đó, anh ta bị đập đầu vào v*t c*ng, máu chảy khá nhiều, giờ tuy đã cầm được máu và còn tỉnh táo nhưng đầu óc cứ mê mê muội muội, không thể đứng vững.

Về phần Tang Âm Âm, Nhiếp Căn nói mấy anh em của anh cũng dựng một cái lều nhỏ ở gần nhà, có sẵn giường nệm, có thể đưa cô qua đó ngủ.

Nội tâm Tang Âm Âm cực kỳ muốn từ chối, nhìn đuôi mắt hơi ửng đỏ của tên đại phản diện kia, cô cứ cảm thấy chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Thế nhưng sự phản đối của cô chẳng có tác dụng gì, vì tác dụng phụ của việc cạn kiệt linh hồn lực, cô cũng bắt đầu phát sốt rồi.

Cơn mưa bên ngoài đã nhỏ đi đôi chút, Nhiếp Căn kéo một tấm bạt nhựa, động tác thuần thục bao bọc lấy cả người Tang Âm Âm, rồi không biết lấy đâu ra một chiếc mũ bảo hiểm cỡ nhỏ, giơ tay định đội lên đầu cô.

Tang Âm Âm ngập ngừng một chút: "Không đội có được không?"

Chiếc mũ bảo hiểm này có màu sắc thật sự khó đỡ, một nửa là màu hồng cánh sen sến súa, nửa còn lại là màu tím lịm tìm sim, đã vậy chỗ nối giữa hai màu còn đính thêm vài miếng kim sa trang trí, trông xấu lạ lùng.

Nhiếp Căn nhìn chiếc mũ bảo hiểm mình đã cất công chọn lựa kỹ càng, thắc mắc: "Màu này không đẹp sao?"

Tang Âm Âm: "…"

Cô hỏi thầm 021 trong lòng: "Nhiếp Căn bị mù màu à?"

021: "…"

Nó im lặng một lát như đang tra cứu dữ liệu: "Không phải đâu ạ."

… Xem ra, đại phản diện đơn thuần là có gu thẩm mỹ rất lạ đời.

Nghĩ kỹ lại thì quần áo của anh dường như cũng chỉ quanh quẩn mấy màu đen, trắng, bạc, rằn ri…

Lại nhớ đến căn phòng của anh hôm đó, gần như chỉ có ba màu đen, trắng và gỗ, cô độc đến mức chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào, Tang Âm Âm bỗng thấy chạnh lòng một cách kỳ lạ.

Cô lắc đầu, đón lấy chiếc mũ từ tay anh, nói dối lòng mình: "Đẹp lắm ạ."

Nhiếp Căn nhướng mày, đột nhiên ghé sát vào tai cô, trầm giọng nói: "Em thích màu gì, lần sau anh mua cái mới cho."

Giọng anh vốn dĩ đã trầm thấp và nam tính, khi cố tình hạ tông xuống, tiếng thở hòa lẫn trong tiếng mưa mang theo một vẻ gợi cảm khó tả, hơi thở ấm nóng theo gió đêm se lạnh vờn quanh vành tai, khiến cô thấy ngứa ngáy.

Da của Tang Âm Âm vốn nhạy cảm, nửa bên tai lập tức đỏ bừng lên.

Nhiếp Căn cứ ngỡ cô sốt nặng hơn, anh giơ tay sờ trán cô, khẽ cau mày rồi xoay người chạy vào màn mưa.

Chẳng mấy chốc, anh dắt một chiếc mô tô từ bên ngoài vào, tóc tai ướt sũng, anh dùng chiếc khăn lông đã lấm bẩn phân nửa lau sạch vệt nước trên yên xe.

Thấy anh chìa tay ra, Tang Âm Âm rất tự giác leo lên xe.

Nhiếp Căn hơi tiếc nuối thu tay lại.

"Đám Hổ Tử sẽ ở lại đây, bên kia anh còn ít thuốc hạ sốt, lát nữa sắp xếp cho Âm Âm xong anh sẽ quay lại một chuyến."

Nhiếp Căn nổ máy, dừng lại một chút rồi nói với bố mẹ Tang: "Vậy bác trai bác gái, chúng cháu đi trước ạ."

Nghe tiếng gọi "bác trai" này, tâm trạng bố Tang cực kỳ phức tạp. Ông định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt lơ mơ vì sốt của con gái, cuối cùng lại thôi.

Trái lại, Tang Hoài thì phản ứng rất gay gắt.

"Con phản đối cuộc hôn nhân này!"

Tang Hoài sốt đến mức thần trí không tỉnh táo, nằm bẹp trên giường gỗ nhưng cảm thấy mọi chuyện xảy ra quá nhanh, như "người sắp chết bỗng ngồi bật dậy", vươn cánh tay đầy luyến tiếc về phía Tang Âm Âm ——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!