Hai ngọn đèn LED thắp sáng cả quảng trường.
Tang Âm Âm ngồi bên mép giường nhỏ, nghe tiếng mưa rơi ầm ầm trên tấm nhựa PVC.
Nhiếp Căn lục lọi dưới yên sau xe máy, lấy ra một chiếc sơ mi rộng rãi đưa cho Tang Âm Âm, thản nhiên nói: "Áo em ướt rồi, thay vào đi."
Tang Âm Âm: "…"
Cô dùng khăn lau đi những giọt nước trên gò má, vành tai hơi đỏ lên: "… Không cần đâu."
Trước đó cô hôn mê thì không nói, giờ đang tỉnh táo sao cô lại không biết xấu hổ mà đi mặc quần áo của anh cơ chứ.
Nhiếp Căn nhướng mày, không nói lời gì, tùy tiện vo tròn chiếc áo rồi ném vào lòng Tang Âm Âm: "Tùy em."
Anh đứng sau tấm rèm, quay lưng về phía Tang Âm Âm cởi chiếc áo ngắn tay sũng nước ra, bàn tay to lớn vặn một cái, chiếc áo xoắn lại như quai chèo, nước nhỏ tí tách xuống đất.
Tùy ý vẫy chiếc áo trong không trung một cái, Nhiếp Căn mặc chiếc áo đã vắt khô lên người, trên xương bả vai nhô cao đan xen những vết sẹo cũ kỹ, dưới ánh đèn mờ ảo chúng như những rãnh sâu hun hút không thấy điểm dừng, tràn ngập phá cảm dã tính cùng sức mạnh bùng nổ.
Tang Âm Âm nhìn thấy từng giọt nước từ gáy người đàn ông rơi xuống, chiếc bộ đàm không dây đeo bên tai anh nhấp nháy ánh đỏ, mơ hồ có thể nghe thấy âm thanh rè rè như dòng điện xẹt qua.
"Sao lại nhìn anh chăm chú thế?"
Trước mắt hoa lên, Nhiếp Căn bỗng nhiên xoay người lại, giọng nói lờ mờ có chút mong đợi và phấn khích, hếch cằm nhìn cô đầy vẻ ngông nghênh.
Ánh mắt Tang Âm Âm lướt qua eo người đàn ông: "Sau lưng anh có vết bùn chưa lau sạch kìa."
Nhiếp Căn: "?"
Anh vén áo lên quẹt một cái, đầy một tay vết đen.
Khóe miệng Nhiếp Căn giật giật, sắc mặt tối sầm.
Anh bực bội giật lấy chiếc khăn đã ướt phân nửa từ tay Tang Âm Âm, vén gấu áo lên lau sau lưng.
Tang Âm Âm: "…"
Cô đang định nói lại thôi, thì bên ngoài rèm vang lên tiếng của Hổ Tử: "Lão đại, có người muốn vào trú mưa, có cho bọn họ vào không?"
Nhiếp Căn lật cái mặt khăn, lau mái tóc ướt sũng, nghe vậy biểu cảm khựng lại trong giây lát, rồi ừ một tiếng không rõ ý vị.
Bên ngoài rèm nhanh chóng trở nên ồn ào, không ít người lấm lem bùn đất tràn vào lều che mưa, đầu tóc mặt mũi toàn nước, biểu cảm vẫn còn chút tê dại.
"Ấy, mẹ, mẹ đi chậm thôi." Giọng của Tang Hoài từ xa truyền đến, Tang Âm Âm ngẩng đầu nhìn, thấy cả nhà dìu dắt nhau đi vào.
Cô vội vàng đứng dậy, nén cơn đau ở chân, cầm túi đón lấy họ.
Ông nội Tang cùng bà nội Tang dìu nhau, Tang Nam cõng Tang Hoài đang đau đến mức gần như không cử động được, bố Tang với mẹ Tang thì đi phía sau, tay còn cầm mấy chiếc ghế nhựa.
"Âm Âm!" Lục Linh Nguyệt cả người toàn là nước, thấy Tang Âm Âm không sao, nước mắt lập tức rơi xuống.
Vừa rồi thật sự là bà nghĩ mà sợ hãi, giây trước còn đang nói chuyện với con gái, giây sau con gái đã biến mất tăm, may mà không có chuyện gì, nếu không thì quả thực là muốn cái mạng của bà luôn mà.
"Con không sao." Tang Âm Âm thấy người nhà nhếch nhác, vội lấy từ trong túi ra hai chiếc khăn mặt: "Mọi người mau lau đi."
Mấy người đặt ghế nhựa ở gần tấm rèm, mặt tái mét lau nước mưa trên mặt, Tang Âm Âm nhân cơ hội lấy từ trong không gian ra hai chai nước khoáng có pha nước linh tuyền, nhà họ Tang lần lượt uống vài ngụm, sắc mặt không còn khó coi như trước, nhưng vẫn còn mơ hồ choáng váng.
Tang Hoài đi đi lại lại một hồi như vậy, vết thương ở chân lại nứt ra, máu thấm qua lớp băng gạc lan rộng, Tang Âm Âm bảo anh ấy duỗi thẳng chân ra, định xử lý lại vết thương cho anh ấy.
Cô vừa lấy lọ bột Vân Nam Bạch Dược ra, một thanh niên nhếch nhác đã rụt rè đi tới, mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc: "Bạn, chào bạn, cho hỏi thuốc này bạn có còn dư không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!