Chương 17: (Vô Đề)

"Âm Âm, đã lâu không gặp."

Lục Thừa Diệc vẫn mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng vẻ trí thức nhã nhặn, chỉ là gương mặt tuấn tú có chút hốc hác, có thể thấy thời gian qua anh ta đã tốn không ít tâm sức để tích trữ hàng hóa.

"Em nói với bố mẹ là anh lừa em đến thành phố M, làm anh bị hàm oan đủ đường đấy."

Lục Thừa Diệc nhìn chằm chằm Tang Âm Âm, trong mắt ẩn hiện cơn giận.

Giọng nói của hắn không hề có ý che giấu, khiến mọi người trên quảng trường đều nghe thấy. Ngay lập tức, tất cả đều im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía này, không ngại xem náo nhiệt.

Tang Âm Âm không nói gì, chỉ cụp mắt xuống, đến khi ngẩng lên thì vành mắt đã đỏ hoe, lệ chực trào, bộ dạng như bị lời nói của Lục Thừa Diệc làm cho tổn thương sâu sắc: "Anh Diệc, anh lại ghét em đến thế sao?"

Câu này vừa thốt ra, tốc độ cắn hạt dưa của đám đông xung quanh chậm lại hẳn, xem đến là say mê.

Thời gian trước, việc con bé nhà họ Tang bám đuôi cậu thanh niên nhà họ Lục thế nào ai cũng thấy rõ. Hai ngày trước nhà họ Tang còn kéo cả đám người đến nhà họ Lục làm loạn, đòi họ trả con gái lại.

Lúc đó ầm ĩ lắm, chắc là lo con gái bị lừa nên không màng danh dự nữa, chửi nhau suốt một buổi chiều, cả làng đều biết chuyện Tang Âm Âm bỏ trốn theo Lục Thừa Diệc.

Bây giờ một người kêu oan, một người tủi thân, xem ra nội tình không hề nhỏ.

Lục Thừa Diệc cũng bị ánh mắt tủi thân của Tang Âm Âm nhìn, cơn giận trong lòng bỗng tan biến đi vài phần. Hắn dịu giọng lại, nhận ra có quá nhiều người đang nhìn, nếu nổi đóa trực tiếp sẽ ảnh hưởng không tốt.

Không giống Tang Âm Âm, hắn là người cần giữ mặt mũi, vốn dĩ tối nay hắn cũng không định thực sự trở mặt với cô, chỉ là đột nhiên thấy cô nên nhất thời không kiềm chế được cảm xúc.

Thế nhưng Lục Thừa Diệc còn chưa kịp nói gì, Tang Âm Âm đã lên tiếng: "Anh Diệc, đã là anh ghét em như vậy, thế thì chúng ta chia tay đi."

Lục Thừa Diệc: "???"

Đôi mắt màu nâu nhạt của hắn đầy vẻ kinh ngạc, lông mày nhíu chặt: "Chúng ta ở bên nhau từ bao giờ?"

Chẳng phải từ trước đến nay đều là cô tự bám lấy hắn sao?

Nào ngờ câu này vừa nói ra, không chỉ đám đông ồ lên, bố mẹ Tang lộ vẻ tức giận, mà cô gái trước mặt trông như bị đả kích lớn đến mức đứng không vững——

Bàn tay trắng trẻo yếu ớt của Tang Âm Âm vịnh vào cây liễu bên cạnh, khuôn mặt xinh đẹp lúc đầu tái nhợt, sau đó lại đỏ bừng lên. Tóc mai của cô bị mồ hôi làm ướt, đuôi mắt đỏ hồng, giọt lệ đọng trên hàng mi dài nhìn mà thương xót.

"Hóa ra… tất cả đều là tôi tự mình đa tình."

Đôi môi nhạt màu của Tang Âm Âm run rẩy, ánh mắt nhìn về phía Lục Thừa Diệc, ba phần quyết tuyệt, bốn phần thất vọng, hai phần luyến tiếc và một chút cầu xin, lần đầu tiên cô gọi thẳng tên hắn:

"Lục Thừa Diệc.

"Sau này, cứ coi như Tang Âm Âm tôi chưa từng quen biết anh."

Trời ở nông thôn tối muộn, hôm nay thời tiết không tốt nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy một hai tia nắng hoàng hôn lọt qua tầng mây, rơi đúng vào giữa hai người, giống như một ranh giới chia cắt rõ ràng. Cùng với gió chiều thổi qua, cộng thêm nam thanh nữ tú, đúng chuẩn một cảnh phim truyền hình đầy drama máu chó.

Mấy người trẻ tuổi xem đến ngây người, xung quanh bàn tán xôn xao. Cách đó không xa, người đàn ông cao lớn có đôi mắt đen thẫm, ánh nhìn dò xét từ đôi má đỏ bừng của Tang Âm Âm xuống đến cổ chân gầy guộc, rồi dừng lại nơi đuôi mắt đẫm lệ. Dưới đôi lông mày rậm là một sự u ám khó tả được bằng lời.

Nhiếp Căn dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ vào răng nanh, nới lỏng sự kìm kẹp với con sói con, ngón tay thô ráp gõ nhẹ lên đầu nó, một chữ "Đi" phát ra từ cổ họng như đốm lửa dính lưu huỳnh.

Tiểu Hôi sủa một tiếng, lao về phía hai người, chắn trước mặt Tang Âm Âm, không ngừng sủa dữ dội vào Lục Thừa Diệc.

Tang Âm Âm đang lo không biết kết thúc màn kịch cẩu huyết này thế nào, thấy vậy liền cúi xuống dắt dây xích trên cổ Tiểu Hôi, chỉ để lại cho Lục Thừa Diệc một bóng lưng quyết tuyệt.

Nhiếp Căn ánh mắt sâu thẳm, rảo bước đi theo.

Lục Thừa Diệc vẫn đứng dưới gốc liễu, ngơ ngác nhìn tia hoàng hôn cuối cùng tan biến.

Nhìn theo hướng Tang Âm Âm rời đi, trong lòng hắn bỗng thấy mất mát lạ kỳ, mà tiếng bàn tán sau lưng càng lúc càng lớn—

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!