Tang Âm Âm vừa giấc này đã ngủ rất lâu.
Hậu quả của việc sử dụng linh hồn lực nghiêm trọng hơn cô tưởng, lúc đầu không cảm thấy gì, nhưng về sau càng lúc càng đau. Có lẽ 021 biết cô sẽ rất đau đớn nên đã rút sạch một lần 15 điểm linh hồn lực, tránh việc cô phải chịu cái đau âm ỉ kéo dài và khổ sở hơn.
Tang Âm Âm thiêm thiếp hỗn loạn, có lúc cảm thấy mình vã mồ hôi đầy người, lần kế tiếp khôi phục ý thức thì trên người lại trở nên khô ráo hơn nhiều, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng người nói chuyện bên tai.
Không biết đã qua bao lâu, cảm giác đau đớn trên người cuối cùng cũng dần biến mất, ý thức cũng dần tỉnh táo lại.
Cô mở mắt ra, đập vào mắt là trần nhà xi măng xa lạ, một chiếc bóng đèn hơi vàng vọt lắp bên trên, xung quanh tỏa ra từng vòng ánh sáng, một con muỗi lượn lờ trước mắt cô, nhanh chóng bị một làn gió nhẹ thổi sang bên cạnh.
Cạch, tạch, tạch, tạch.
Bên cạnh giường thấp thoáng có tiếng động, Tang Âm Âm cố gắng chống cánh tay mỏi nhừ lên, đối diện với hai con mắt tròn xoe ——
Một con gấu nhỏ bằng kim loại ngoại hình không cao lắm đang đứng sát chân tường, hai cái ăng
-ten bên tai tròn dựng đứng, "đôi mắt" đang nhấp nháy ánh đỏ đối diện với cô lập tức biến thành màu xanh lá cây, ngay sau đó một đoạn nhạc vang lên:
"Lấp lánh, lấp lánh, những vì sao sáng~"
"Đầy trời đều là những ngôi sao nhỏ~~"
"…"
"Giống như rất nhiều con mắt nhỏ~~"
Tang Âm Âm: "???"
Cô vẫn đang hoàn toàn mơ hồ, ngoài cửa đã truyền đến một hồi tiếng gõ cửa. Một chị đại tóc sóng lớn, mặc áo khoác da, đi giày cao gót đẩy cửa bước vào. Qua lớp rèm hạt màu nhạt, người đó hỏi: "Cô tỉnh rồi à?"
Giọng người phụ nữ rất lạnh lùng, không mấy thân thiện.
"Xin, xin chào, cho hỏi đây là nơi nào vậy?"
Tử Xà nhíu mày: "Nhà lão đại."
Tang Âm Âm phản ứng mất hai giây: "Nhà Nhiếp Căn?"
Anh thật sự đưa cô về làng Lục Gia rồi sao? Sao lại không thấy ở đây nhỉ.
"Phiền chết đi được, hỏi nhiều vậy." Ánh mắt Tử Xà quét qua khuôn mặt vẫn còn có chút tái nhợt của Tang Âm Âm, "Tỉnh rồi thì tự thay quần áo đi, sau đó đi về nhà."
Người phụ nữ nói xong liền "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Tang Âm Âm: "..."
Cô xoa xoa cái trán, không cố gắng gọi người ngoài cửa, nhìn quanh bốn phía một lượt, ở bên cạnh con gấu nhỏ bằng kim loại thấy được một chiếc váy hoa nhí màu trắng, là món đồ trong túi xách của cô trước đó.
Nhưng rất nhanh, cô nhìn thấy bên dưới chiếc váy là bộ đồ lót đã được giặt sạch sẽ.
Tang Âm Âm vội vàng cúi đầu nhìn lướt qua thân thể mình, quần áo của cô sớm đã không còn là bộ trước đó nữa, trên dưới khắp người chỉ tròng vào một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, chất vải có chút thô ráp cọ xát trên thân thể làm ửng đỏ làn da cô, thấp thoáng còn có thể ngửi thấy một mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Gò má lập tức đỏ bừng, Tang Âm Âm hơi suy sụp hỏi: "021, quần áo của tôi là Nhiếp Căn giúp tôi thay sao?"
"Không phải đâu Âm Âm, là cô gái ngoài cửa kia thay giúp cô đấy."
Nghe câu trả lời của 021, Tang Âm Âm mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng 021 nói tiếp: "Quần áo của bạn là do Nhiếp Căn giặt."
Tang Âm Âm: "… Đừng nói nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!