Chương 10: (Vô Đề)

Buổi sáng giữa hè không quá nóng bức, thời tiết hôm nay cũng không tốt lắm, thỉnh thoảng có đám mây đen trôi qua, thưa thớt vài giọt mưa nhỏ, mặt trời vừa ló dạng đã bị che khuất, nhiệt độ không khí vẫn còn được.

Quán mà Nhiếp Căn nói nằm không xa ngoại ô thành phố, đi xe năm phút là tới. Trang trí khá đẹp, chủ quán là hai chị em, món chính là mì Dương Xuân, chỉ kinh doanh bữa sáng.

Khi bọn họ đến nơi, trước cửa quán đã đứng đầy người xếp hàng.

Trên đường đi, Tang Âm Âm chỉ dám túm lấy vạt áo đại phản diện, bị gió mạnh bám lấy mô tô thổi cho xiêu vẹo trái phải.

Cô đứng cuối hàng, nhìn người đàn ông cao lớn cũng đang xếp hàng: "Chúng ta cũng phải xếp hàng sao?"

Đại phản diện liếc xéo cô: "Nếu không thì sao?"

Tang Âm Âm: "…" Tôi cứ tưởng anh sẽ quen biết chủ quán, rồi vào một phòng VIP nào đó chứ, đại phản diện kiểu gì vậy.

Nhiếp Căn không biết có phải nhìn thấu suy nghĩ của cô không, anh nhếch môi cười: "Nhanh thôi là đến lượt mà."

Người đàn ông không lừa cô, dù người trước quán rất đông nhưng tốc độ di chuyển của hàng người rất nhanh. Cô vừa chỉnh lại tóc xong là đã đến lượt họ. Mà chủ quán rõ ràng là có quen biết Nhiếp Căn, vừa thấy anh là mắt sáng rỡ, tươi cười sắp xếp cho họ một chỗ ngồi yên tĩnh bên cửa sổ có rèm che.

Hai bát mì Dương Xuân nhanh chóng được bưng lên, trên mặt bát mì nóng hổi nổi mấy lá hành hoa, mì không nhiều lắm, từng sợi lơ lửng trong làn nước dùng vàng óng, trông rất k*ch th*ch vị giác.

"Anh Nhiếp, vị này là?" Cô gái bưng mì lên trông tầm ngoài hai mươi, trẻ trung xinh đẹp, ánh nhìn hướng về Nhiếp Căn như chứa cả tơ lòng xuân thì, chỉ cần có mắt là thấy được cô gái này có ý với anh.

Thế mà Nhiếp Căn cứ như bị mù, giọng điệu lạnh nhạt: "Cô hỏi cái này làm gì?"

Tang Âm Âm nghe mà thấy ngại giùm cô gái kia, nhưng cô nghĩ bát mì này giá ba mươi lăm tệ, cô trả tiền rồi thì không đủ tiền mua vé xe nữa, lại không muốn dùng điểm tích lũy, nên đành giả vờ không nghe thấy.

Dù cô không hiểu nổi tại sao một bát mì lại đắt thế, chắc đây là kiểu nhà hàng nổi tiếng trên mạng ở thành phố lớn rồi.

Nụ cười của La Thiến gượng gạo vài phần, cứng đờ trên mặt: "Em chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Tang Âm Âm ăn một miếng mì, phát hiện trong đó có vài sợi đặc biệt to, cắn xuống một miếng, bên trong vậy mà bọc giá đỗ và thịt, rất tươi ngon, ăn kèm với nước dùng thanh đạm và hành hoa khiến cơn đói của cô lập tức dâng trào.

Họ là nhóm khách cuối cùng, La Thiến gặp phải vách tường chỗ Nhiếp Căn, liền đi ra trước cửa treo bảng "Hôm nay đã bán hết", những người vẫn đang xếp hàng ngoài cửa lập tức tỏ vẻ thất vọng.

"Bán hết rồi à?"

"Cái gì vậy chứ, mới xếp hàng hơn nửa tiếng, giờ mới 6 giờ 40."

"Haizz thật xui xẻo, thôi vậy, mai lại đến."

La Thiến dùng giọng điệu ngọt ngào trấn an đám đông xong, đi loanh quanh trong quán một lúc lâu, rồi lại lượn đến bàn của họ.

"Anh Nhiếp, sao hôm nay anh lại nghĩ đến chuyện ghé chỗ em thế?" La Thiến đưa ra câu hỏi trước, rồi lập tức tự hỏi tự trả lời: "Có phải nhớ vị mì này rồi không? Anh mà muốn ăn cứ gọi điện trực tiếp cho em, em mang qua cho anh mà."

Nhiếp Căn nhíu mày không nói gì.

La Thiến như đã quen với thái độ của anh, lại tự nói thêm rất nhiều. Ánh mắt rốt cuộc không nhịn được mà dừng lại trên người Tang Âm Âm đang im lặng ăn mì ——

Xinh thì xinh thật, nhưng mặc đồ quê mùa quá, chẳng có chút hương vị phụ nữ nào, trên mặt còn có vết đỏ, không lẽ là nằm chiếu bị hằn đấy chứ?

La Thiến lập tức hết chỗ nói nổi, sự cảnh giác với Tang Âm Âm cũng hạ xuống nhiều, đoán chừng là em gái nhà anh em nào đó của Nhiếp Căn. Thấy Tang Âm Âm ăn xong, cô ta còn nhiệt tình muốn lấy thêm mì cho cô.

Tang Âm Âm đương nhiên là vui lòng, còn cười nói cảm ơn chị, chị tốt quá.

Nhiếp Căn thấy cô cười, dường như chẳng hề bận tâm đến sự tồn tại của La Thiến, cơ mặt anh giật giật, một câu "không tim không phổi" nghẹn ở cổ họng, khiến anh có chút bực bội.

Anh đen mặt, khi La Thiến vừa bưng mì lên, anh đã gắp đi phần lớn từ bát của Tang Âm Âm, trong hai miếng là ăn sạch.

Tang Âm Âm: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!