Vừa ra khỏi cửa, trước mắt Thẩm Chiêu Lăng bỗng sáng rực lên, giống như gặp ánh mặt trời khiến người ta bất giác kinh ngạc.
"Tôi có nói là sẽ dọn đi à?" Cậu khó hiểu hỏi.
Vừa nghe vậy thì ánh mắt Hoài Ánh Vật lập tức cụp xuống, thần thái cũng dập tắt theo.
"À, vậy anh…"
Vừa nói, hắn lại dùng chân đá mạnh vào cái rương một cú.
Thẩm Chiêu Lăng thu ánh mắt lại, thoáng cái đã hiểu lầm của Hoài Ánh Vật từ đâu mà ra nên bèn giải thích: "À, tôi chuẩn bị đem bán đồ cũ."
"Bán đồ cũ?"
Khóe mắt Hoài Ánh Vật gần như giật giật, sau đó ngơ ngác nhìn cậu, phát hiện cậu mặt mày thản nhiên, không hề giống đang nói đùa.
Nhưng hắn không tin.
Hắn đoán Thẩm Chiêu Lăng chắc lại phát cơn động kinh gì đó, giả vờ làm bộ thôi, lát nữa thể nào cũng tự mình dọn về rồi từng bước từng bước lau sạch, rồi cung kính treo lên tường như xưa.
Vẫn như trước kia.
"Ừ ừ, được rồi." Hoài Ánh Vật hờ hững đáp.
"Vậy anh nhẹ tay chút nha."
Hắn thu mắt về, lên lầu.
Chỉ là khi đi đến giữa cầu thang, lại quay đầu nhìn Thẩm Chiêu Lăng một cái:
"À đúng rồi, chẳng phải anh không muốn ở chung với tôi sao? Vậy tôi tìm cho anh một hàng xóm mới, ngày mai có muốn qua xem thử không? Có muốn dọn qua không?"
Thẩm Chiêu Lăng vẫn đứng đơ ra đó, không nói gì.
Thấy cậu có vẻ không hứng thú nên Hoài Ánh Vật lại bổ sung: "Là bác sĩ tâm lý đó."
"À…"
Lúc này Thẩm Chiêu Lăng mới phản ứng, thần sắc có phần ủ rũ.
Trong lòng cậu có một chút hụt hẫng khó nói thành lời, chỉ cảm thấy vừa nãy đã tốn bao nhiêu công sức sắp xếp rồi cuối cùng lại chẳng để làm gì.
Tâm trạng không được tốt lắm.
Vì vậy, chưa đợi Hoài Ánh Vật rời đi thì Thẩm Chiêu Lăng đã quay người vào phòng, đóng cửa lại.
Hoài Ánh Vật liếc nhìn cậu một cái, cảm thấy hôm nay cậu dường như không giống mọi khi, có vẻ trầm lặng hơn hẳn.
Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ là lúc lên lầu thì bước chân cũng chậm lại.
---
Sau khi vào phòng, hắn c** q**n áo, tranh thủ tắm nhanh một cái để rửa sạch lớp bụi bặm ngoài người.
Tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, mái tóc còn ướt sũng, hắn lau tạm vài cái rồi ngồi xuống sofa.
Phía sau là một tấm cửa kính vòm lớn ánh lam nhàn nhạt, có thể nhìn thấy cảnh đêm bên ngoài. Nhưng bên ngoài lại không thể nhìn vào trong.
Đây là loại kính một chiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!