Chương 8: Thu dọn phòng

Hoài Ánh Vật kiểm tra lại chiếc xe Bắc Cực Tinh của mình từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện không phải có "người vô hình" nào đó đang âm mưu mở khóa xe hắn.

Mà là cái AI trên xe tên Bắc Thần, cố tình bày trò. Sau khi xem mấy chuyện ma của Tiểu Hoa Hồng, liền quay ra dọa hắn.

"Cái trục trặc này của mày cũng thiệt là đúng lúc ghê." Hoài Ánh Vật cười lạnh, nổi giận giật phắt cái màn hình nhỏ trên đầu xe xuống.

"Bắc Thần, mày có phải là gián điệp do Tiểu Hoa Hồng cử tới không?"

Ngay sau đó, từ đầu xe nhảy ra một tiểu robot dạng ảnh ba chiều không gian, toàn thân tạo từ các khối hình học ghép lại với nhau, nhìn hao hao như một cái người làm từ thùng giấy.

"Không phải đi rải~"

Nó hì hì cười, làm bộ chớp mắt duyên dáng y như đang thả thính.

"Nhảm nhí hết sức."

Hoài Ánh Vật buông một câu chửi rồi tiện tay chụp lấy nó, đương nhiên là hụt. Vì đây chỉ là hình chiếu thực tế ảo nên không có cơ thể thật.

Bắc Thần cười: "Nhưng tui thấy rải thế rất vui mà!"

"Vui gì mà vui." Hoài Ánh Vật lười nhác đáp một câu.

Hắn thấy loại văn phong ấy tuy mới mẻ, có sáng tạo, nhưng nhìn kỹ thì chất lượng cũng thường thôi. Độc giả chỉ đọc vì thấy lạ, cùng lắm nổi lên được một đợt rồi cũng sớm nguội.

Nên hắn chẳng để tâm làm gì.

Hoài Ánh Vật liếc nhìn Bắc Thần, cau mày, khó chịu nói:

"Còn mày thì nói chuyện cho tử tế giùm cái, đừng có rải tới rải lui kiểu đó, học ai vậy hả, thấy mà rợn."

Bắc Thần: "……"

Nổi máu phản nghịch trong lòng, nó cố ý vặn vẹo thân thể trái phải, nhìn y như con cá mặn đang quẫy.

Hoài Ánh Vật hờ hững đe dọa: "Còn lộn xộn nữa tao reset mày thành mặc định. Thích không?"

Bắc Thần rụt cổ: "… Không thích."

Ngay lập tức trở nên ngoan ngoãn, không dám hó hé tiếng nào.

Thấy nó an phận lại, Hoài Ánh Vật nhếch môi cười, nhấn nút khởi động. Khí thải xám trắng phun ra từ ống xả của chiếc xe đen hạng nặng.

Một tiếng gầm rú vang lên, hắn phóng thẳng về phía trước, bóng dáng nhanh chóng biến mất giữa biển cát, từ xa nhìn lại như một bụi cây đen đang phi nước đại.

……

Thẩm Chiêu Lăng trở về nhà.

Nói chính xác thì là theo chỉ dẫn của hệ thống, xách theo xô nước quay về nhà Hoài Ánh Vật thì liền ngơ người tại chỗ.

Trước mắt cậu là một nơi nhìn chẳng khác gì trạm xăng dầu phế bỏ, bên trong kiểu như gara, bày đủ thứ máy móc, linh kiện lắp ráp trông bừa bộn rối tung rối mù.

Dù chưa tới gần, cậu cũng ngửi được mùi xăng lẫn trong gió.

"Đây là nhà tôi? Tôi ở chỗ này á?"

Thẩm Chiêu Lăng nhướng mày, mặt đầy vẻ chán ghét. Cậu đặt thùng nước xuống đất.

[Chỗ cậu ở là lầu hai.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!