[ Anh, người này có chuyện xưa nha. ]
[ Tới tới tới, để tôi bốc gói hạt dưa, ngồi xuống nghe cậu kể. ]
[ Chú cảnh sát: Cậu nói tiếp đi, tôi đang nghe. (trước tiên cho cậu cộng điểm cái đã. jpg) ]
◆
{ Ba mẹ tôi mở nhà trẻ, gọi là Nhà trẻ Dương Quang, cái tên nghe thực sự quê mùa.
Lẽ ra nó phải là nơi ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi.
Nhà trẻ sơn màu trắng, phía trước có một cái sân rộng, trong sân đặt rất nhiều cầu trượt sặc sỡ.
Khi còn nhỏ, tôi học ngay tại nhà trẻ của mình.
Lúc bé, tôi luôn cảm thấy chỗ đó rất lớn, có rất nhiều trò vui như bập bênh hay như xích đu.
Nhưng lớn lên rồi, vì một số nguyên nhân mà tôi không quay lại nữa.
Giờ nghĩ lại, nơi đó thật ra cũng không lớn, tôi cũng chẳng nhớ rõ cách bày trí trò chơi thế nào.
Điều khiến tôi ấn tượng sâu nhất, là hai cậu bé.
Một người họ Vương, vì thường ngày cư xử quá quái gở, lanh lợi lại bá đạo nên được gọi là tiểu bá vương.
Người còn lại tên là Cái.
Cậu ấy rất thanh tú, da trắng, dáng người mảnh khảnh.
Nhìn y hệt một cô bé khi còn nhỏ.
Đặc điểm lớn nhất là trên mặt có ba nốt ruồi, ở bên trái thái dương kéo xuống, nằm nghiêng song song.
Cậu ấy rất trầm lặng, khi bọn nhỏ tụm lại chơi trò diều hâu bắt gà con, cậu chỉ ngồi dựa vào giá xích đu, lặng lẽ nhìn mà chẳng nói một lời.
Giá xích đu đó rất cao, làm bằng gỗ, như một khung cổng lớn. Hai sợi dây thừng chắc chắn buộc một tấm ván gỗ treo xuống.
Trên xích đu, chính là tiểu bá vương.
Hắn mang đôi giày thể thao đen trắng cực ngầu, áo ngắn tay màu xanh nước, quần short xanh đậm thêm cả cà vạt nhỏ màu xanh rêu trông như tiểu quý tộc.
Đó là đồng phục của nhà trẻ, ai cũng mặc như vậy, chỉ khác là bé gái thì mặc váy dài.
Tiểu bá vương tuy còn nhỏ, gương mặt chưa rõ nét, sống mũi chưa cao nhưng vẫn có thể thấy đường nét lạnh lùng.
Hắn ngồi đu đưa mãi, không chịu xuống, còn bên cạnh có người khao khát được chơi.
Tôi biết rằng Cái muốn chơi, nhưng tính cậu ấy không bao giờ chủ động mở miệng.
Ngày đó trời âm u, chắc là nhiều mây.
"Cậu ngồi đó cả buổi rồi Vương Lương, mau xuống cho tụi này chơi."
Tôi gọi thẳng tên hắn. Vì bố tôi là hiệu trưởng, mẹ tôi là cô giáo nên trong lớp chỉ có tôi không sợ hắn.
Sau đó hắn nhảy xuống bãi cỏ xanh, xích đu cũng theo đó chậm rãi ngừng lại.
Các bạn khác nghe tôi gọi cũng dừng chơi, cùng nhau lặng lẽ nhìn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!