Chương 43: Trò đố trên bàn ăn

Ngoài cửa có người khẽ cười một tiếng, buông một câu "được" rồi rời đi, tiện tay cũng mang theo cả mùi hương vương lại.

Chờ khi quay lại, hắn liền báo cho người trong phòng: "Cơm dọn xong rồi."

"Ừm."

Người trong phòng đáp một tiếng, rồi đứng dậy đi ra.

Trên đường đi, Thẩm Chiêu Lăng lặng lẽ đi phía sau hắn, trong lúc đó lại nhìn chằm chằm sau gáy hắn.

Khác với mình, Hoài Ánh Vật có mái tóc ngắn màu đen ánh vàng, không cần vén lớp tóc dài dày nặng, sau gáy liền lộ ra.

Từ góc độ này nhìn tới, cổ hắn thon dài và đường nét đẹp. Không biết nơi đó có phải cũng có tuyến thể không.

Thẩm Chiêu Lăng không rõ, cũng không sao tưởng tượng được tuyến thể đặc hữu của Omega trông thế nào.

Nghe nói trong thế giới ABO, nhìn chằm chằm tuyến thể người khác là một loại thất lễ. Cho nên cậu nhanh chóng dời ánh mắt đi.

Cứ thế, Thẩm Chiêu Lăng vừa nhìn hắn vừa đi, cuối cùng cũng đến nhà bếp. Đứng trước bàn ăn, cậu lặng lẽ dừng lại.

Hoài Ánh Vật thì ngồi xuống trước, chọn ngay chỗ đối diện. Thấy cậu cứ đứng yên thì hắn liền hỏi: "Sao không ngồi?"

Thẩm Chiêu Lăng cúi mắt, lãnh đạm liếc chiếc ghế bên cạnh.

Cậu còn nhớ rõ tối qua, Hoài Ánh Vật từng kéo ghế cho mình ngồi xuống. Hôm nay sao lại không làm vậy, không định hầu hạ cậu ăn cơm sao?

Vì thế cậu nhướng mày, ra hiệu để hắn hiểu.

Khóe môi Hoài Ánh Vật khẽ cong, trông như đang cân nhắc rồi gật gù tỏ ý đã hiểu. Nhưng hắn chẳng hề động, chỉ cười nhạt:

"Không ngồi thì thôi, hay là anh muốn ngồi lên đùi tôi?"

Nói rồi hắn vươn chân ra phía trước, vỗ vỗ lên đùi mình: "Đến đây và ngồi đi."

Thẩm Chiêu Lăng: "……"

Đồ vô sỉ.

Cậu mặt không biểu cảm, tự kéo ghế ngồi xuống.

Ghế và bàn đều bằng kim loại đen, nhưng có đệm mềm, lưng ghế cũng thoải mái. Ngồi xuống quả nhiên dễ chịu.

Hoài Ánh Vật lại thu chân về, làm như chuyện đùa vừa rồi chưa từng xảy ra.

Thẩm Chiêu Lăng cúi đầu nhìn, là món cá hầm dưa chua.

Dưa xanh đậm, thái lát, thịt cá trắng nõn, nước canh vàng óng. Bên cạnh còn một chén cơm nóng hổi thơm lừng.

Trong canh vàng óng lấp lánh chút dầu, điểm xuyết hành xanh và mè trắng, vừa nhìn đã khiến người ta ch** n**c miếng.

Cậu nhớ hồi nhỏ, ở cổng tiểu học từng có một quán như vậy. Mỗi lần đi ngang qua đều ngửi thấy mùi hương chua nhẹ ấy, vừa quen thuộc vừa khiến bụng đói cồn cào.

Thẩm Chiêu Lăng gắp một miếng cá bỏ vào miệng, nhai nhai. Vị chua thanh lan ra, thịt cá tươi mềm không hề tanh. Vẫn là hương vị ấy, không hề sai lệch.

Ngẩng mắt lên, cậu nhìn thiếu niên đã nấu bữa cơm này.

Môi đỏ áo đỏ, mắt đào hoa khẽ rủ, cũng đỏ. Gương mặt tuấn tú xinh đẹp, nụ cười cong cong, liếc mắt thôi đã thấy mê người. Đôi tay kia lại khéo léo nơi gian bếp, thật sự khiến người ta ngạc nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!