Thẩm Chiêu Lăng ngồi yên trên sô pha, đôi mắt xám xanh bất động nhìn qua khung cửa sổ lưới sắt vuông vức.
Sơ mi trắng, quần tây đen, làn da lộ ra ở cổ và cổ tay trắng đến sạch sẽ.
Ranh giới giữa khối màu đen và trắng rõ ràng rành mạch.
Chỉ có mái tóc xoăn đỏ caramel rủ xuống đỉnh đầu, tán loạn như ánh sáng bổ sung cho toàn thân khiến cậu có thêm vài phần chói mắt.
Gương mặt và môi cũng hồng hồng, cùng màu tóc.
Đôi mắt ấy ảm đạm, chẳng có ánh sáng, chẳng nhìn vào đâu.
Bờ môi mím lại, dáng vẻ căng thẳng, nén nhịn và khó chịu.
"Cậu nói xem, cái tên này sao lại tùy tiện như vậy?" Cậu không rõ là đang hỏi ai.
Thế mà hệ thống vẫn trả lời:
[ Hắn trước kia không phải thế. Trong sách thiết lập rõ ràng: Hoài Ánh Vật đối với Omega lúc nào cũng né xa ba thước, tránh còn không kịp. Sao hôm nay lại kéo cậu vào lòng thế kia? ]
[ Không hợp lý chút nào, chẳng lẽ là nhất kiến chung tình??? ]
Thẩm Chiêu Lăng bật cười lạnh: "Cậu đùa gì vậy."
Cậu đâu cảm thấy mình có bản lĩnh khiến ai nhất kiến chung tình.
Hơn nữa, tình huống vừa rồi nhìn đâu giống "nhất kiến chung tình", rõ ràng giống "thấy sắc nổi lòng tham" hơn.
Cũng chẳng phải hứng thú gì, nhìn lại càng như nổi điên.
Mà nguyên do phát điên kia, có lẽ liên quan đến mùi hương. Có khi tin tức tố của mình khơi gợi trong hắn cái ký ức nào đó. Sau đó mới làm ra loại chuyện kia.
Ký ức s*c t*nh… thật hết nói nổi.
Ánh mắt Thẩm Chiêu Lăng tối đi.
Cậu sờ sau gáy, nghĩ thầm: nếu vừa rồi không phản ứng kịp thì chỗ đó giờ đã có dấu răng chó.
Trong thoáng chốc, cậu chẳng biết phải đối diện Hoài Ánh Vật thế nào. Không lẽ ngày nào cũng sống trong trạng thái đề phòng hắn?
Phiền toái mà lại không có chỗ để đi. Ở khắp tinh hệ này, chỉ nơi này chịu nhận cậu.
Thẩm Chiêu Lăng khẽ thở dài, định thu dọn đồ đi ngủ nhưng bụng lại thấy trống rỗng.
Cậu quay đầu nhìn về cánh cửa bên trái. Ngoài ban công còn mấy cái rương, bên trong có vài túi đồ ăn vặt cậu mua.
Với sức lực hiện tại, một cái rương lớn cậu không thể bê nổi nên ban ngày phải chia nhiều lượt, từng chút một dọn lên.
Đi lên đi xuống vài lần, mới chuyển được hết.
Suy yếu.
Đó là trạng thái thân thể cậu hiện giờ.
Chỉ chuyển chút đồ đã kiệt sức, nếu Hoài Ánh Vật nửa đêm lại bất thình lình lao đến thì cái thân thể này chẳng phải mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Nhưng nghĩ lại, như vậy hình như không hợp với thiết lập trong sách. Trong sách, vai chính sẽ không bị đặt trong tình cảnh nguy hiểm thế này, nhất định chỉ là ngoài ý muốn hoặc hiểu lầm.
Có lẽ cần quan sát thêm một thời gian mới tìm được đáp án.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!