Chương 41: Ký ức chớp nhoáng

Thẩm Chiêu Lăng ngồi trong ngực hắn, bị động tác bất ngờ dọa đến run lên, nheo mắt mắng:

"Cút! b**n th**!"

Sau đó khi Hoài Ánh Vật còn chưa kịp cắn xuống, cậu đã đẩy hắn ra, từ trên người hắn đứng dậy.

Lúc này, hắn thở dồn dập, lồng ngực dưới lớp sơ mi trắng phập phồng kịch liệt, sắc mặt đỏ bừng như màu tóc.

Bị đẩy ra, Hoài Ánh Vật che ngực, cố bình tĩnh lại, hô hấp cũng dần ổn định.

Rồi hốc mắt đỏ tươi của hắn chậm rãi tan đi, thay vào đó là ánh lạnh trong mắt:

"Thẩm Chiêu Lăng, anh nói thật cho tôi biết, có phải anh xịt nước hoa không?"

"Không có!" Thẩm Chiêu Lăng vốn không thích dùng đồ có mùi hương, ngay cả dầu gội cũng chọn loại không mùi. Sao có thể xịt cái thứ nước hoa vớ vẩn đó.

Không biết Hoài Ánh Vật lại lên cơn điên gì, chạy tới đây làm loạn như thế.

"Cút đi!" Thẩm Chiêu Lăng chỉ vào cửa, ánh mắt lạnh lùng, một tay ném chiếc khăn lông còn ướt vừa lau tóc về phía hắn.

Hoài Ánh Vật giơ tay bắt lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay đến mức khớp xương trắng bệch.

"Đây là nhà tôi, anh muốn tôi cút thì tôi lại càng không đi."

Nói xong, hắn còn nghênh ngang gác chân lên bàn trà như muốn chiếm lãnh địa.

Thẩm Chiêu Lăng lười tranh chấp, thu ánh mắt về, lạnh nhạt nói:

"Cậu không đi cũng được. Vậy ngày mai tôi dọn đi, thế là xong."

"Anh?" Hoài Ánh Vật nhướng mày, có vẻ không tin, cảm thấy cậu chẳng có khí thế hay gan dạ đến thế.

Thẩm Chiêu Lăng khinh bỉ liếc hắn, xoay người tìm kiếm xung quanh như muốn lập tức thu dọn đồ.

Cậu kéo một chiếc rương trống đến trước mặt, cúi người, bắt đầu xếp quần áo vào. Động tác nghiêm túc hẳn hoi.

"Này, đừng! Anh dâu!" Hoài Ánh Vật thấy bóng lưng cậu, nóng nảy, vội rút chân khỏi bàn mà cảnh cáo:

"Ở đây anh một thân một mình, không quen ai cả thì có thể đi đâu được? Anh cứ ngoan ngoãn ở lại đây cho tôi, tôi không cho đi thì anh không được đi. Bên ngoài nguy hiểm."

Thẩm Chiêu Lăng nhớ tới tối hôm qua, chính hắn còn bảo cậu nhanh chóng dọn đi. Một hồi bảo cậu cút, một hồi lại bảo cậu ở lại, rốt cuộc hắn muốn cái gì. Quả thật là kẻ thất thường.

"Đồ thần kinh." Thẩm Chiêu Lăng châm chọc rồi xoay người, ánh mắt từ trên xuống dưới quét qua hắn, mang theo ba phần uy nghiêm chưa từng có mà cảnh cáo:

"Từ nay về sau, nếu không có sự cho phép của tôi thì cậu không được tự tiện vào phòng tôi, càng không được động tay động chân với tôi. Nghe rõ chưa?"

Nhưng dù nói vậy thì khóe môi cậu vẫn hơi cong lên, dù trong mắt chẳng có chút ý cười.

"Rồi rồi, anh dâu nóng tính thế, tôi nào dám không nghe." Hoài Ánh Vật chỉ có thể gượng cười, ngồi ngay ngắn lại.

"Được rồi, tôi muốn ngủ, cậu mau cút!" Thẩm Chiêu Lăng ra lệnh, ánh mắt nhìn chằm chằm hắn.

Hoài Ánh Vật đành không tình nguyện đứng dậy, đi ra ngoài.

Nhưng khi đi ngang qua, hắn lại dừng lại rồi khẽ nói:

"Anh xem tôi ngoan như vậy, nghe lời như vậy, có thể cho tôi ngửi thêm một chút mùi của anh không? Xác nhận một chút thôi."

Nghe vậy, Thẩm Chiêu Lăng chỉ trừng mắt nhìn hắn một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!