Bên vách, Béo ca than thở: "Ủa? Đứa bé thật sự biến mất rồi à?"
Slime đáp: "Nói cách khác, xác thực là có hai con quỷ, một là quỷ thai một là đứa bé quỷ.
Đứa bé quỷ muốn đầu thai vào bụng Thịnh Cửu nên mới liên tục quấy rối, cuối cùng bị hàng phục. Còn sót lại chính là quỷ thai? Do Thịnh Cửu sau đó sinh ra?"
"Thế thì trước đây đứa bé quỷ đẩy Thịnh Cửu rồi muốn cô sảy thai, là để thay thế sao? Hai con quỷ tranh nhau cơ hội được sinh ra? Nghe cũng hợp lý đó chứ?"
Hình như còn có nhiều manh mối hơn, nhưng Slime thân hình nhỏ, não cũng nhỏ, trinh thám đến đây là cực hạn rồi.
Mặc kệ! Cứ thế đi! Cho dù Thiên Vương tới thì cốt truyện cũng vẫn như thế! Không đổi! Không đổi!
Mặc kệ là đạn mạc hay người khác suy luận, nó đều không tin! Nó chỉ tin vào cái nó thấy! Đó chính là nội dung mà Tiểu Hoa Hồng đang viết trong truyện!
Slime bình tĩnh nghĩ.
A, quả nhiên, bỏ não xuống mà đọc truyện ma thì mới thấy thoải mái.
Chỉ cần nó không đi thi, thì sẽ chẳng có chuyện trượt.
Cũng như thế, chỉ cần không động não, thì sẽ không đau não!
Đọc truyện ma để cảm nhận, không cần cố giải thích. Thế mới giữ được tâm an khí hòa.
"Giết người, phóng hỏa?" Hoài Ánh Vật thấy kỳ quái, người bình thường đâu ai đùa như thế.
Nhưng hắn thì lại từng nói thật câu này rồi…
Mà vốn dĩ hắn cũng chẳng tính là người bình thường.
"Nhắc đến giết người ——" Anna gãi đầu, nhớ ra: "Hình như trước đó có một tình tiết liên quan đến chuyện này."
Cô mở vòng tay trí năng, lật lại cốt truyện phía trước. Tìm được một đoạn ——
Cũng là một chương, khi Hàn Bản Ngôn đi khám thai cùng Thịnh Cửu, đang ngồi ghế ngoài khoa sản thì có một người đàn ông gọi điện cho anh ta.
Người đó tên Trương Vô Cấu, chủ một chung cư ở thành phố Lục Hồ Hải Thành, là khách hàng của Hàn Bản Ngôn.
Ông ta ấp úng kể rằng có khách trọ muốn giết mình.
Mà kẻ muốn giết Trương Vô Cấu, có khi nào chính là Tôn pháp sư?
"Hai đoạn cốt truyện này, hình như khớp nhau rồi…" Anna vừa nói xong, cả cánh tay đã nổi da gà.
Một người, từ trước mấy tháng đã nhận điện thoại cầu cứu rồi lại nghe hung thủ tự nhận là sắp đi giết người?
Cả hai đoạn còn diễn ra trong cùng một chương? Thật sự kịch tính quá mức!
Anna vội kể phát hiện với mọi người:
"Chính là cái ông Trương Vô Cấu đó, gọi điện cầu cứu Hàn Bản Ngôn nhớ không?"
"Ái chà, nói vậy thì… tôi cũng thấy hợp lý đó!" Cổ cao kinh ngạc há hốc miệng.
"Không ngờ Tôn pháp sư không nói đùa, cô ta thật sự muốn đi giết người phóng hỏa! Má ơi!"
Hoài Ánh Vật nhớ lại nội dung trước:
"Trương Vô Cấu ở thành phố Lục Hồ. Tôn pháp sư cũng ở Lục Hồ. Hai người cùng thành phố, khả năng có ân oán."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!