Chương 34: Đứa trẻ ma quái (14)

{ Sau đó tôi lên mạng tìm thử:

Vợ bị đoạt xác thì phải làm sao bây giờ?

Kết quả hiện ra toàn là:

Toàn là mấy trang tiểu thuyết lậu.

"……"

Đúng là cạn lời.

Tôi lại vào ứng dụng "Hỏi gì đáp nấy" đăng câu hỏi, giấu tên tôi với Thịnh Cửu, đem hết chuyện gần đây của hai chúng tôi kể lại một lần.

Đề mục đặt là: # Tôi hoài nghi vợ tôi bị quỷ đoạt xác #

Kết quả nhận được cũng toàn những bình luận vớ vẩn.

Bình luận 1: [Anh em à, cốt truyện cậu bịa cũng không tồi, chỉ là văn phong hơi kém, mong cậu tiếp tục bịa…]

Bình luận 2: [Ra chương nhanh lên! Ra nhanh!]

Bình luận 3: [Ngoại tình thì cứ thừa nhận ngoại tình, còn bịa ra cái gì mà quỷ nhập thân. Cậu tự lừa mình như vậy có ý nghĩa sao?]

Bình luận 4: [Không ly hôn còn chờ gì nữa. Loại đàn ông bất lực như cậu là tôi khinh thường nhất.]

Bình luận 5: [Quỷ thì là bịa, nhưng vợ ngoại tình chắc là thật chứ gì? Anh em à, tiền không thể coi như rác được, để người khác nuôi con thì không đáng. Tôi kiến nghị cậu như vầy ——

1. Nếu cô ta sai thì cậu bắt cô ta tự ly hôn, để tòa án xử cửa hàng hoa cho cậu.

2. Đứa bé không phải con cậu thì khỏi cần, chỉ chu cấp phí nuôi dưỡng thôi. Nhưng cũng không cần cho nhiều, cho vài tháng rồi ngừng, để cô ta tự đi kiện. Dù sao chuyện này rắc rối, khó xử lý, đến lúc cô ta ngại phiền thì sẽ mặc kệ, không đòi tiền nữa.

3. Lén chuyển hết tài sản, gửi về cho cha mẹ cậu. Đừng sợ mất mặt, phải có quyết tâm cá chết lưới rách.]

"……"

Một đám ngốc.

Hỏi mạng cũng chẳng tìm ra được biện pháp gì đáng tin.

Nói với thân thích bạn bè ư? Liệu họ có tin không, hay lại nghĩ tôi bị bệnh?

Hơn nữa… tôi cũng không muốn đem chuyện nhà mình kể cho người ngoài.

Xấu chàng hổ ai, việc trong nhà không thể để người ta biết.

Không nói với bạn bè xã giao, như vậy mới đúng.

Chuyện ngoại tình này nói ra, người ta không những không tin, mà tôi với vợ cũng chẳng còn mặt mũi nào sống.

Thế nên tôi chỉ bóng gió hỏi xem có ai quen biết đạo sĩ, pháp sư giỏi không, kết quả cũng toàn giới thiệu bừa rồi ba hoa một đống.

Sau đó tôi mua không ít đồ, nghe mấy đạo sĩ nói phải mua gương bát quái, bùa hộ mệnh, kiếm gỗ đào…

Nhưng vẫn vô dụng, toàn bọn lừa đảo.

Tôi thì vẫn liên tục gặp ác mộng. Không thì mơ thấy mình chết, không thì thấy vợ chết, có khi còn thấy đứa bé.

Vợ tôi cũng rất hiểu chuyện, cả ngày chỉ ngồi trong nhà, gần như không ra ngoài, không lại gần thứ gì nguy hiểm cũng không để đứa bé có cơ hội làm loạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!