Chương 33: Đứa trẻ ma quái (13)

Lời muốn nói: tui hơi hoang mang là oa oa dịch ra là búp bê hay đứa bé:)) những chương trước thì chắc chắn là búp bê, giờ thành đứa bé thì nó mới hợp lý. Chắc là búp bê hoá thành đứa bé luôn đi haha.

___

Trên khu chợ tự do.

Anna thốt lên: "Trời ạ, cuốn sách này càng đọc càng rối rắm…"

"Đọc đến choáng luôn." Đầu cầu vồng dụi mắt.

"Cho nên tôi không hiểu, đứa bé này đẩy Thịnh Cửu để làm gì? Muốn cô ấy chết? Hay là muốn cô ấy sinh non?"

"Để tôi nói ——"

Chưa kịp để Anna nói xong thì đầu cầu vồng với đôi mắt đỏ ngầu vì dụi quá mạnh đã chen vào: "Không đúng, chết tiệt, rốt cuộc đứa bé này là cái gì? Cái này còn chưa làm rõ ràng mà?"

"Tôi nghi, đứa bé bị ác linh của người phụ nữ gặp tai nạn xe bám vào. Nên mới làm hại Thịnh Cửu!" Anna đoán vậy.

"Thế còn việc Thịnh Cửu thay đổi tính tình thì giải thích sao?" Béo ca ngồi quầy bên cạnh cũng thò sang, nhập cuộc phân tích cốt truyện.

Ông ta đã hoàn toàn chìm đắm trong đó!

Đến nỗi vừa rồi có một người đàn ông lại gần, cầm một túi hạt dưa vàng hỏi:

"Béo ca, cái này bao nhiêu?"

Béo ca phẩy tay lia lịa: "Tùy tiện! Tùy tiện! Lấy đi luôn!"

Khách: ???

"Ông nhìn cái gì mà mê vậy?" Người khách liếc béo ca đang dán chặt mắt vào màn hình, tò mò quay đầu nhìn ——

Một phòng livestream?

Là tiểu thuyết phát sóng trực tiếp?

Có gì hay đâu? Xì! Nhạt nhẽo! Chẳng có gu! Mình cũng chẳng thèm đọc tiểu thuyết!

Nhưng khi quay đầu sang, người đó lại thấy ở quầy của đầu cầu vồng, có tới năm người đang cùng tụm lại, dán mắt vào màn hình chẳng rời. Y hệt dáng vẻ nhập thần của béo ca ban nãy!

Trong đó còn có cả Hoài Ánh Vật?

"Tiểu Hoài, mấy cậu đang xem cái gì thế?" Người khách vừa bóc gói hạt dưa, vừa nhai vừa cười hề hề hỏi.

Ông ta tóc tai bù xù, ngoài ba mươi, dáng vẻ nhếch nhác dầu mỡ, mặc một bộ vest đen cũ kỹ như đồ người lùn, nhìn vừa co quắp vừa tèm nhem, mặt mày nhăn nheo giấu hết trong nếp gấp.

Da thì đen nhẻm, bóng nhẫy, nom chẳng khác gì một tên gián điệp lang thang.

Hoài Ánh Vật chẳng thèm để ý, chỉ nghiêm mặt nói với mọi người:

"Không đúng, có khi nào chính Thịnh Cửu mới là ác linh còn linh hồn thật sự của Thịnh Cửu lại đang ở trong đứa bé?"

"?"

Lời vừa thốt ra, cả đám quay phắt lại rồi nhìn Hoài Ánh Vật chằm chằm.

Mái tóc vàng rực rỡ dưới nắng, đôi mắt đen bình tĩnh kiên định.

Khóe mắt và môi đỏ lên, càng khiến hắn toát ra khí chất lạnh lùng mà trẻ trung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!