Chương 32: Đứa trẻ ma quái (12)

[ Bỗng dưng chen vào một đoạn nhỏ? ]

[ Hình như hơi lệch mạch với tuyến chính của Hàn Bản Ngôn, có phải là phục bút không nhỉ? ]

[ Có lẽ là một nhánh khác thôi. ]

"Chắc chắn là phục bút." Hoài Ánh Vật hờ hững mở miệng. Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn hắn.

Anna hỏi: "Sao cậu chắc thế?"

Ánh mắt Hoài Ánh Vật vẫn thản nhiên, lời lẽ lại rành rọt:

"Tiểu Hoa Hồng có thói quen này, cậu ta không thích ghi tên nhân vật đầy đủ. Ví dụ trong chương 2 《Người mẹ mang thai luân hồi》, tài xế gây chuyện kia, trưởng khoa Lý, từ đầu đến cuối toàn bị gọi là lão Lý. Đến tận cuối cùng thì mới dùng miệng Thịnh Cửu mà cho ông ta cái tên đầy đủ là Lý Thuần Trung.

"Vợ Lý Thuần Trung thì trong truyện cũng chỉ gọi là bà Lý, chẳng có tên gì cả. Cho thấy Tiểu Hoa Hồng vốn không thích nêu tên đầy đủ. Vậy mà giờ tự nhiên lại cho ra một cái tên trọn vẹn như Trương Vô Cấu, chắc chắn đây là nhân vật quan trọng, sau này nhất định sẽ còn xuất hiện."

Hoài Ánh Vật nhướng mày: "Không tin thì chờ mà xem ~"

Tự tin đến mức rực rỡ như gió xuân.

Mọi người: "……"

Ai nấy đều đờ người.

Slime vừa khóc vừa khàn giọng: "Cậu phân tích kỹ quá rồi đấy!"

Cổ cao gật gù: "Kiểu như… một đạo diễn vốn chỉ thích quay cảnh xa, cảnh trung, bỗng dưng cắt vào cận cảnh đặc tả, thì chắc chắn có ẩn ý?"

"Đúng vậy." Hoài Ánh Vật đáp.

Anna nhìn hắn, mấp máy môi: "Anh em à, sao cậu lại rành vậy? Có phải sách này chính cậu viết không?!"

"Tiểu Hoài gia, chẳng lẽ cậu chính là Tiểu Hoa Hồng Bulgaria! Giả bộ làm độc giả bình thường rồi lén trà trộn giữa bọn tôi, đúng không hả?!" Đầu Cầu Vồng chợt sáng mắt, chỉ tay vào hắn.

Hoài Ánh Vật: "……"

Hắn sững lại một chút, chớp mắt, sau đó phì cười, mắng: "Mấy người có bệnh à? Nếu tôi là tác giả thì mắc gì còn phải ngồi đây phân tích? Tôi rảnh chắc?!"

"Cố tình làm bộ xem thường bọn tôi! Dùng thủ pháp trinh thám để đánh lạc hướng! Tiểu Hoài gia… cậu trước kia đâu có thiếu trò bỉ ổi thế này!" Đầu Cầu Vồng lắc đầu ngán ngẩm.

Trong lòng Slime cũng phụ họa: "Đúng thế, cậu lúc nào chẳng bỉ ổi."

Hoài Ánh Vật nghiến răng: "Đệt, hai người muốn chết à…"

"Đừng ăn nói bậy!" Cổ cao vội chen vào bênh vực hắn: "Tôi không tin Tiểu Hoài gia sẽ làm vậy!"

Hoài Ánh Vật hừ một tiếng, mặt thoáng hài lòng. Cuối cùng cũng có người biết nhìn đại cục, đầu óc không ngốc.

"Bởi vì Tiểu Hoài gia có viết được đâu!" Cổ cao vung tay.

"Hồi trước tôi nhờ hắn viết hộ cái slogan quảng cáo, ôi giời ơi ~"

Khuôn mặt Cổ cao lộ rõ sự ghét bỏ:

"Mấy người chưa từng thấy văn bản hắn viết thôi. Loạn xì ngầu, thành ngữ thì tréo ngoe, chấm câu bừa bãi! Đọc xong một bản mà như muốn bớt thọ mười năm!

"Viết mỗi cái quảng cáo còn nhọc nhằn thế, tiểu thuyết gì chứ! Nói thật nhé, bảo hắn viết chương 1 thôi cũng không ra đâu! Mười ngày may ra nặn được sáu chữ!"

Nói xong, Cổ cao đắc ý hất cằm về phía hắn: "Đúng không, Tiểu Hoài gia!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!