◆
{ Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán, cả người khô rát như lửa đốt.
Trước mắt tối đen như mực, mọi thứ xung quanh đều nhòe đi trong ánh sáng chói lòa. Thịnh Cửu nằm bên trái tôi.
Thì ra tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Không có đứa trẻ nào, cũng chẳng có chiếc TV ma mị nào.
Trái tim tôi chợt nhẹ nhõm, tôi ôm chặt Thịnh Cửu, tay v**t v* sau lưng cô ấy, xuyên qua lớp áo ngủ mỏng, cảm nhận vết sẹo hình ngôi sao nằm chính giữa.
Thịnh Cửu luôn thích tự làm mọi việc. Theo lời cô ấy kể, trước khi làm nhân viên tư vấn mua sắm ở siêu thị thì cô ấy từng làm đủ thứ nghề vất vả: rửa bát, phát tờ rơi, quét đường…
Những công việc chân tay ấy khiến cô ấy thường xuyên bị thương, vết sẹo sau lưng này cũng từ đó mà ra. Đầu gối, mu bàn tay, nơi nào cũng in hằn dấu vết thời gian.
Nhưng nhìn số tiền tiết kiệm kha khá của cô ấy thì gia cảnh hẳn không đến nỗi túng thiếu. Tôi không hiểu tại sao trước đây cô ấy lại chịu khổ đến vậy.
Thực ra, số tiền ấy đủ để mua một cửa hàng hoa nhỏ, chắc chắn không phải do bố mẹ cho mà là...
Từ người tình giàu có của cô ấy.
Đúng là tôi không thể sánh bằng.
Đêm đó, gió lùa qua khe cửa sổ, luồn vào giữa hai chúng tôi. Ánh trăng vẽ lên những đường cắt đen kịt trên nền nhà.
Tôi ôm cô ấy thật khẽ, cố tránh đè lên bụng bầu, tư thế gượng gạo đến mỏi nhừ.
Chúng tôi như hai con tôm nướng xiên que. }
...
Độc giả: "..."
[ Cái gì? Nằm mơ hả? ]
[ Tiểu Hoa Hồng Bulgaria, tao nhớ mày rồi đấy! ]
[ Thì ra chỉ là mơ! ]
[ Tác giả dọa người! ]
[ Lại dùng mơ để hù dọa! Đợi tôi b*p ch*t cái đầu chó của cậu! Tiểu Hoa Hồng! ]
◆
{ Sau đó, tôi đưa vợ đi khám thai.
Bác sĩ sản khoa của Thịnh Cửu tên Triệu Điện, đeo kính gọng vàng, dáng người điển trai, trông rất trẻ.
Ban đầu tôi còn lo hắn thiếu kinh nghiệm, nhưng nghe nói sắp được thăng chức trưởng khoa.
Thực ra tôi ít khi đi viện cùng cô ấy.
Một phần vì công việc bận rộn, phần khác... lòng tôi đã không còn ở nơi này.
Đứa bé khỏe mạnh hay không, trai hay gái, tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn biết nó có phải con tôi không.
Có những hôm Thịnh Cửu một mình vào phòng khám, tôi ngồi ngoài chơi điện thoại, cố xao nhãng những suy nghĩ miên man.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!