[……]
Hệ thống im lặng hồi lâu.
[Tên sách: Không nghĩ ra tên hay
- Hệ liệt chuyện quỷ? Thật đúng là làm lấy có cho xong.]
[Nhãn: Vừa là truyện ngọt, lại là sảng văn, lại là truyện ngược. Vừa ngược tâm kết cục, vừa viên mãn kết cục, lại vừa là kết cục mở.]
[Cái này chẳng phải mâu thuẫn tận trời à? Hoàn toàn chưa từng nghe qua kiểu tổ hợp như vậy! Chính cậu viết cái gì, tự cậu biết không?]
[Vậy vai chính là ai? Tính cách như thế nào?]
[Trời đất ơi, chút cảm giác nhập vai cũng không có! Ngay cả nam chính cậu cũng viết không rõ ràng, thì còn viết nổi cái hình tượng gì nữa chứ!]
[Tóm tắt: Truyện nhỏ dễ thương đọc trước khi ngủ, ấm áp lòng người?]
[Bọn tui muốn viết chuyện quỷ kinh dị mà! Chứ không phải truyện cổ tích dỗ con nít ngủ...]
[Còn cái phần tóm tắt này nữa… A —— hoàn toàn không nhìn ra cậu muốn viết cái gì, hơn nữa trông chẳng hấp dẫn chút nào. Sửa, sửa, sửa, sửa, sửa hết đi!]
Hệ thống thật sự không ngờ, Thẩm Chiêu Lăng đối với chuyện viết lách lại vừa dốt vừa không có lấy chút logic cơ bản. Nhưng hôm nay, cậu buộc phải hoàn thành nhiệm vụ bảng tân thủ.
Quả nhiên, lời này vừa nói xong, Thẩm Chiêu Lăng lập tức xụ mặt. Đôi đồng tử màu xanh băng vốn trong suốt giờ ảm đạm đi hẳn.
Hệ thống sợ cậu bỏ nhiệm vụ luôn, đành phải vắt óc ra dỗ:
[Hay là… cậu xem thử tóm tắt của người khác viết thế nào đi?]
Thẩm Chiêu Lăng chán đến phát rồ, giật giật mái tóc mình:
"Thôi, mệt quá rồi, không viết nữa. Trở về Lam Tinh có gì vui đâu, chỗ này cũng được mà, quay lại ngủ tiếp vậy."
Cậu rũ mắt xuống, hàng mi dài như lông quạ khẽ rung, cả người mệt mỏi rã rời.
[…… Cậu đúng là ca ca của tui thiệt.]
Hệ thống không ngờ, đời mình làm hệ thống lại tiêu ở đây.
Nhiệm vụ đầu tiên vừa phát, đã trói nhầm người, lại tìm trúng một đứa hoàn toàn không biết viết truyện ma, bắt cóc trâu đi cày chuyện quỷ. Đã vậy còn gặp đúng kiểu người lười nhác, hơi không vui là muốn bỏ cuộc.
Gặp ông chủ như Thẩm Chiêu Lăng, tay nghề thì tệ, lại còn chẳng chịu làm việc, mà mình thì không thể đuổi người ta đi được.
Hai chữ thôi: Nghẹn họng.
[Ừm, cũng không tệ. Oa, cái này… tên truyện trông rất có ý tứ nè, dùng hiệu ứng tương phản để gây chú ý, tóm tắt cũng có vẻ sâu sắc… Nhìn là biết đại lão.]
[Tiểu Hoa Hồng ơi, mau viết đi, tui tin ở cậu đó!]
—— Không thổi nổi thì cũng phải gồng mà thổi.
Cứ như đang dỗ con nít.
Quả nhiên Thẩm Chiêu Lăng nghe xong, khẽ nhếch khóe miệng, quyết định ở lại:
"Vậy cũng tạm được."
Hệ thống Cyber hừ nhẹ một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!