◆
{ Cả người tôi nổi hết da gà, trong chăn lạnh buốt, sợ đến mức lập tức túm lấy con quỷ kia mà ném thẳng xuống đất.
"Bang!" không biết đụng vào cái gì.
"Có chuyện gì thế?" Giọng Thịnh Cửu vang lên đúng lúc.
Tôi ngồi bật dậy, bật đèn lên, đầu đầy mồ hôi mà thở hổn hển.
Căn phòng im phăng phắc. Tôi lia mắt tìm trên nền nhà. Nhìn rồi lại nhìn. Ngay bên tủ dưới cửa sổ, cặp thiên nga sứ chỉ còn một con, con kia đã vỡ nát.
Chắc chắn là do con búp bê làm rơi.
Thế nhưng… nó đâu rồi? Lạ thật.
Tôi xỏ dép, bước xuống tìm quanh, nhìn bên trái và bên phải.
Gạch trắng sáng lóa, chói cả mắt. Nhưng chẳng thấy gì cả…
"Ơ, con búp bê đâu? Bảo bối của em đi đâu mất rồi?" Thịnh Cửu đứng sau tôi nói.
Lâu thật lâu sau, tôi mới đáp:
"Không biết… Anh không biết. Nó… vợ à, cái thứ đó rất kỳ quái, còn có tiếng tim đập…"
Nói xong mới nhận ra giọng mình run đến thế nào. Búp bê biến mất rồi, lại còn khiến tôi sợ hơn cả lúc thấy nó.
Đầu óc bắt đầu miên man. Tôi thậm chí quỳ xuống, nhìn vào khe dưới giường.
Chật và lạnh.
Cúi xuống nhìn vào, tối đen như mực, hình như còn có bụi. Nhiều bụi quá, bẩn thật.
Mũi bắt đầu ngứa, hắt hơi liên tục.
Đen sì, chỉ vậy thôi.
Cũng không thấy con búp bê đâu.
Tôi đứng dậy, ngẩng đầu lên thì thấy ngay mép giường có một khuôn mặt trắng bệch, tóc đen rối bù, y hệt con búp bê đó!
Đôi mắt nó trừng trừng nhìn tôi!
Không biết có phải tinh thần tôi quá yếu không, chỉ biết cảm giác như mình vừa bị nhấn vào thùng nước đá, lạnh buốt từ đầu tới chân.
Nhìn kỹ lại, mới phát hiện… đó là Thịnh Cửu.
Thì ra là vợ mình, đúng là hù mình một phen.
"Đó là ảo giác của anh." Thịnh Cửu vẫn quả quyết.
"Anh có phải dạo này làm việc quá mệt không?"
"Có… chắc vậy…" Chắc thần kinh tôi quá nhạy cảm rồi.
"Vừa rồi anh ném con búp bê ra ngoài, sao giờ tìm không thấy?"
"Đừng động vào nó nữa, ngủ đi. Em buồn ngủ muốn chết." Thịnh Cửu lim dim mắt, ngáp một cái thật to.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!