Chương 25: Đứa trẻ ma quái (5)

"Cái này thì dọa người thật… má ơi."

Cái đầu cầu vồng không nhịn được sờ sờ tóc mình, vuốt cho nó trơn lại.

"Cô ta điên rồi à?"

"Sao lại thế được, đâu tới mức đó." Cô cổ cao nhăn mày, thấy có gì hơi lạ.

"Cậu thấy một người xa lạ chết ngay trước mặt, sẽ phản ứng dữ dội thế sao? Người chết đâu phải cha mẹ mình."

Slime nói: "Không phải là bị dọa thôi sao."

Cô cổ cao: "Hiện trường có tới mức kinh khủng thế à? Có thể dọa người ta thành ra vậy sao? Tôi cũng từng thấy người chết rồi, sợ thì có, sợ mấy ngày không dám ra ngoài. Nhiều lắm thì cô ta sợ một tháng cũng là cùng. Nhưng vậy cũng đâu tới mức tự sát…"

Slime: "Hay là bị chấn động tâm lý? Bệnh tâm lý ấy? Gọi là gì ấy nhỉ… hậu di chứng gì gì đó?"

Slime nghĩ mãi cũng không ra cái tên.

"Rối loạn căng thẳng sau sang chấn." Hoài Ánh Vật bỗng xen vào.

Slime lập tức sáng mắt: "À, đúng rồi đúng rồi! Chính nó!"

"Ừ." Hoài Ánh Vật khẽ đáp, mắt rũ xuống.

{ Cô ấy đang cắt cổ tay tự sát.

Thật sự dọa chết tôi.

Sắp làm tôi hỏng mất rồi.

Tôi cảm giác như cô ấy chẳng còn chút vướng bận nào với thế giới này, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể chết. Tôi chỉ còn cách giằng con dao nhỏ khỏi tay cô ấy, rồi gọi 126 đưa cô ấy thẳng vào bệnh viện.

Bác sĩ nói, đây là rối loạn căng thẳng sau sang chấn, do chịu kích động nghiêm trọng mà dẫn đến rối loạn tinh thần kéo dài.

Bác sĩ còn dặn tôi phải chăm sóc cô ấy thật tốt.

Tôi đã chăm cô ấy suốt một tháng, nhưng chẳng có tác dụng gì, cô ấy vẫn cứ khùng khùng điên điên như vậy.

Sức tôi, cả thể chất lẫn tinh thần, sắp cạn kiệt rồi…

Từ lúc đó, Thịnh Cửu không còn cười nữa. Tôi cũng cười ít hẳn đi.

Bây giờ.

Thịnh Cửu nói: "Hàn Bản Ngôn, chúng ta sinh một đứa con đi."

"Cái bàn này còn chưa dọn đâu." Tôi vỗ vỗ cái bàn ăn.

Đó là cái bàn Thịnh Cửu mới mua không lâu. Nhà chỉ có hai người, vậy mà cô ấy mua hẳn bàn tám người, đặt giữa phòng ăn, vừa to vừa vướng, chẳng tiện chút nào.

Tôi hỏi tại sao, cô ấy chỉ lặp lại: "Sẽ cần dùng đến, sẽ cần dùng đến."

Nhưng thực tế thì, nó chỉ khiến cuộc sống của chúng tôi thêm rối rắm. Những chuyện lộn xộn kiểu vậy còn nhiều lắm.

Thịnh Cửu vẫn bướng bỉnh, thậm chí ngang ngược: "Dù thế nào, đứa nhỏ này em cũng phải sinh bằng được. Anh sẽ đứng về phía em, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!