Cô gái cổ cao: "……"
"Hóa ra là Thịnh Cửu đổi ý trước à, ha ha, ha ha." Cô ta ngửa cổ cười hai tiếng.
"Ha ha! Ha ha!" Bị cô ta vô duyên vô cớ phun một bụng nước miếng, cái đầu cầu vồng cũng hùa theo cười, chỉ là vẻ mặt hơi dữ tợn.
"Mấy người phụ nữ các cô đúng là hay thay đổi thất thường, nói chuyện chẳng khác gì đánh rắm."
Cô gái cổ cao: "……"
"Tôi đâu phải…"
"Xem cho tử tế đi, đừng nói nhảm." Hoài Ánh Vật cắt ngang cuộc cãi vã của hai người.
"Ồn ào đến đau cả mắt."
Mọi người đồng loạt quay đầu lại nhìn hắn, chỉ thấy hắn không chớp mắt dán chặt vào màn hình, chẳng buồn liếc họ lấy một cái. Lông mày khẽ nhíu, trông như đang suy nghĩ gì đó.
Mọi người: "……"
Không phải nói là không thích xem sao?
Bây giờ nhìn ai say mê nhất nếu không phải là hắn thì còn ai?
◆
{ "Chẳng phải chúng ta đã nói là không cần con sao?" Tôi buông nĩa, dè dặt hỏi cô ấy.
Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi có hàng ngàn câu hỏi không lời giải, hoảng loạn đến cực độ, cảm giác cô ấy đã thay đổi, và tôi sẽ mất cô ấy.
Nhưng sự thật sau này chứng minh, dự cảm đó là đúng. Một người sẽ không tự nhiên mà thay đổi, nếu đã khác đi thì sẽ chẳng còn là cô ấy nữa.
"Em nghĩ lại rồi, con của đời này, em muốn sinh. Anh có muốn không?" Thịnh Cửu kiên định nói với tôi, môi hơi run run.
Giọng cô ấy lúc nào cũng dịu dàng, là mẫu phụ nữ đoan trang trong mắt người khác, nói gì cũng bằng giọng thương lượng, luôn để ý cảm xúc của tôi.
Giống như mỗi lần tôi hỏi: "Ăn gì?"
Cô ấy đều trả lời: "Anh quyết định đi."
Nhưng hôm đó, giọng điệu lại vô cùng cứng rắn, giống như chỉ đang thông báo cho tôi.
Tôi cảm giác ý kiến của mình chẳng còn quan trọng, nếu tôi không đồng ý thì cô ấy sẽ cãi nhau lớn với tôi.
"Em… em muốn gì là phải có cái đó à? Thôi, tôi không muốn nghe nữa!" Tôi chủ động cắt ngang cuộc nói chuyện, cúi đầu nhìn miếng bít tết bò hồng nâu đẹp mắt, lập tức mất hết cảm giác thèm ăn.
Trước đây, Thịnh Cửu luôn đặt một bông hoa hồng phấn nhỏ trên đĩa, để trang trí, tạo chút lãng mạn nhỏ.
Chúng tôi đều biết nấu ăn, thay phiên xuống bếp, ai về sớm thì nấu.
Nhưng cô ấy là chủ tiệm hoa, thời gian rảnh hơn, còn tôi đi làm thuê nên nhiều khi phải xã giao và tăng ca.
Vì vậy hầu hết là cô ấy nấu, tôi rửa bát.
Về nhà thì cô ấy còn dọn dẹp sạch sẽ, giặt giũ, quét rác, lau sàn. Hầu như không bao giờ để tôi phải động tay vào việc nhà.
Thỉnh thoảng tôi muốn giúp mà cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Giống như con ếch ngồi trong nước ấm, bị cô ấy nuông chiều thành lười biếng.
Nhưng giờ, hai đứa ở nhà, không có tôi nấu thì gọi đồ ăn ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!