Thẩm Chiêu Lăng hơi ép hàng mi xuống, đôi mắt cong lại thành một nụ cười nhẹ nhõm, sau đó cậu áp sát ngón tay phải vào, chậm rãi xoa nhẹ.
Xương thì cứng mà da thịt lại nóng hổi.
"Còn đau không?"
"Ừ." Hoài Ánh Vật nắm lấy tay phải của cậu đặt xuống, hắn ngẩng đầu nhìn sang bên trái, thấy viên kẹo màu hồng trên bàn bèn xé vỏ ra, nhắm ngay môi Thẩm Chiêu Lăng mà đưa tới.
Thẩm Chiêu Lăng chỉ liếc nhìn hắn một cái, cũng chẳng buồn hỏi thứ này rốt cuộc là gì, liền cúi đầu ngậm lấy viên kẹo ngay trên đầu ngón tay Hoài Ánh Vật.
Cho đến khi vị ngọt dần tan ra trong khoang miệng, cậu mới nhận ra đây đúng là kẹo, vị hơi giống đào mật.
Viên kẹo cứng va chạm với răng môi tạo ra những tiếng lách cách giòn tan, không khí cũng thoảng đưa chút hương vị ngọt ngào đến ngấy.
"Ừm, đi thôi."
Viên kẹo còn chưa kịp tan đi bao nhiêu, Thẩm Chiêu Lăng đã nghe Hoài Ánh Vật đột nhiên hỏi. Hắn dần nâng tay phải lên, đưa ra một tư thế mời gọi.
Giống như đang mời bạn nhảy bước vào sàn khiêu vũ, mà cũng giống như cái cách hắn từng dẫn cậu lên sân thượng hay xuống hầm ngầm trước kia.
Thẩm Chiêu Lăng rũ mắt nhìn bàn tay đang mở ra của Hoài Ánh Vật.
Ở góc độ này, lòng bàn tay hắn ngược sáng nên trông có vẻ gồ ghề, những đường chỉ tay đan xen dọc ngang.
Trông như những dãy núi trùng điệp.
Mà dưới những ngón tay đang che khuất, cạnh móng tay chỉ lộ ra một khe hở thon dài, bán trong suốt đến mức gần như phản quang.
Tựa như những con sông dài dằng dặc.
Bàn tay này chính là đại diện cho sông núi của một thế giới hoàn toàn mới.
"Đi."
Thẩm Chiêu Lăng vẫn không hỏi đi đâu, cậu vươn tay trái nhẹ nhàng nhéo lấy đầu ngón tay Hoài Ánh Vật.
Sau khi chạm vào phần thịt ngón tay mềm mại ấy, cậu liền nhanh chóng buông ra.
Chỉ là một cái chạm thoáng qua.
Cái ngón tay cái định siết lấy đầu ngón tay Thẩm Chiêu Lăng của hắn đã chậm một bước, không kịp giữ lại.
"Cậu định đưa tôi đi đâu?"
Thẩm Chiêu Lăng xoay người đẩy cửa thư phòng, bước ra ngoài.
"Ra bên ngoài." Hoài Ánh Vật trả lời, tiếng bước chân bám sát ngay sau lưng cậu: "Sao anh chẳng hỏi là đi đâu thế? Cứ thế mà đi theo tôi. Dễ tin người khác như vậy, sau này bị người ta bắt cóc thì biết làm sao."
Thẩm Chiêu Lăng nghe ra trong lời nói ngả ngớn ấy có lẫn một chút dư vị phức tạp, nhưng cậu không đáp lời, chỉ quay đầu lại nhìn Hoài Ánh Vật một cái.
Cậu dùng ánh mắt v**t v* từ vết đỏ trên trán Hoài Ánh Vật xuống tận yết hầu của hắn.
Cũng cười một cách ngả ngớn như thế.
Khi thấy yết hầu của Hoài Ánh Vật khẽ chuyển động lên xuống, Thẩm Chiêu Lăng liền vô cảm quay mặt đi, chẳng thèm bận tâm mà tiếp tục sải bước.
Chỉ là khi đi ngang qua cửa, cậu nghe thấy phía sau có tiếng động, rồi một sức nặng vừa phải đột ngột đè lên vai mình.
"Lạnh đấy, mặc thêm vào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!