Chương 188: Chứng quên

10 giờ tối, lầu 3 của Hoài gia.

Thẩm Chiêu Lăng nằm trên giường, nghiêng mặt sang bên phải, đắp chăn kín người với ánh mắt mơ màng.

Ánh sáng thưa thớt từ đèn tường hắt xuống, dường như đang dần trở nên mỏng manh.

Cậu thấy người kia ở ngay vị trí không xa, ngồi trên một chiếc ghế sofa da màu đen đơn giản sát mép giường.

Hắn mặc đồ đen, vắt chân, ngồi nghiêng đối diện với cậu, lặng lẽ đọc những câu chuyện trên màn hình lơ lửng.

Chỉ đến khi cậu ngủ, hắn mới rời đi.

Suốt một tuần nay, đêm nào cũng thế.

Sau khi đọc xong truyện "Trường học Quỷ Lầu", người kia phát hiện Thẩm Chiêu Lăng im lặng hồi lâu, ánh mắt liền nhìn sang như muốn quan sát biểu cảm của cậu.

Thấy mắt Thẩm Chiêu Lăng vẫn chưa nhắm hẳn, hắn mới thấp giọng lên tiếng: "Anh dâu, hết rồi."

"Ừm." Thẩm Chiêu Lăng miễn cưỡng đáp lại, rướn mí mắt lên thêm một chút.

Cậu đưa tay phải ra khỏi chăn, vuốt lại những sợi tóc rũ trên mặt ra sau.

Hoài Ánh Vật: "Thế nào, thiên truyện này tỉ lệ bình chọn cao lắm đấy. Họ đều bảo là do Tiểu Hoa Hồng viết."

"Cũng thường thôi."

"Thường thế nào?"

"Ừm, một ngày tôi có thể viết được mười truyện như vậy."

"..."

Sau đó cậu nghe thấy tiếng ghế trượt trên sàn, Hoài Ánh Vật dường như lại xích tới gần hơn một chút.

Hắn cúi người nhìn cậu, đôi mắt đào hoa cười như không cười: "Thật không, lợi hại vậy sao. Thế anh biên cho tôi một cái ngay bây giờ xem."

"..." Thẩm Chiêu Lăng khẽ giật khóe miệng, lùi người ra sau để cách xa hắn một chút: "b*nh h**n. Xong rồi, nghe truyện xong rồi, tôi muốn đi ngủ. Cậu cút đi."

Thấy cậu từ chối không chút nể nang, Hoài Ánh Vật đứng dậy, đứng cách xa cậu một đoạn, lạnh mặt nói một câu: "Vong ân phụ nghĩa."

Giọng nói dường như khàn hơn hẳn so với mấy ngày trước.

Biết rõ vì sao giọng hắn lại thành ra như vậy, nhưng Thẩm Chiêu Lăng không nói gì. Thật ra cậu vẫn chưa thấy buồn ngủ.

Hoài Ánh Vật cũng ngồi lại đó, không rời đi, chỉ cúi đầu dùng ngón tay lướt trên màn hình vài cái rồi nói: "Anh có biết có một thuật ngữ gọi là 'hiệu ứng đỉnh

- cuối' không?"

Hoài Ánh Vật thường xuyên có những ý tưởng thú vị bất chợt rồi muốn chia sẻ ngay với cậu, Thẩm Chiêu Lăng đã sớm quen với việc này.

Thẩm Chiêu Lăng suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không biết. Tôi chỉ biết trong môn thống kê, khi vẽ đường cong, có những đường cong hình dáng giống như một ngọn núi, và người ta gọi điểm cao nhất của đường cong đó là giá trị đỉnh."

"Ừm," Hoài Ánh Vật gật đầu, nhìn cậu: "Đỉnh chính là giá trị cao nhất. Hiệu ứng đỉnh

- cuối nghĩa là đánh giá tổng thể của một người về một sự việc không dựa vào toàn bộ quá trình, mà lại được quyết định bởi trải nghiệm lúc cao trào và lúc kết thúc."

"..." Thẩm Chiêu Lăng liếc hắn một cái đầy khinh miệt: "Cậu nói tiếng người đi."

Hoài Ánh Vật thấy cậu như vậy thì buồn cười: "Ví dụ nhé, anh đi ăn nhà hàng, khi bước chân ra khỏi cửa, anh sẽ chỉ nhớ món nào ngon nhất và khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời đi. Còn những việc lặt vặt khác... như xếp hàng đi vệ sinh, hay pha nước chấm sai cách, anh sẽ chẳng nhớ nổi đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!