Ngày hôm sau, tại công ty Tây Lan Hoa.
Sau khi tỉnh dậy và đến công ty, thư ký Ngô theo thói quen mỗi sáng đi tìm Hoài Thành Nam để báo cáo công việc.
Chỉ là khi đi ngang qua khu văn phòng xét duyệt hậu đài, anh ta đột nhiên nhớ tới nụ cười đầy vẻ trào phúng khiêu khích trên bìa cuốn Song Sinh Hoa.
Anh ta nhịn không được túm lấy một lập trình viên đầu trọc vừa từ bên trong đi ra, hỏi một câu: "Cuốn sách của Tiểu Hoa Hồng kia giải quyết xong chưa?"
"Sách của Tiểu Hoa Hồng..."
Lập trình viên lẩm bẩm tự nói, vẻ mặt mơ màng, đôi tay cứ quệt loạn xạ lên chiếc sơ mi trắng của mình.
Dường như cậu ta nghĩ mãi không ra tại sao Tây Lan Hoa lại có sách của Tiểu Hoa Hồng. Tiểu Hoa Hồng đâu phải người bên này.
Thư ký Ngô nhắc nhở: "Không phải cuốn đó, là cuốn bị lỗi bug ấy."
"À, cuốn đạo văn kia hả..." Lập trình viên lập tức hiểu ra ngay, nhưng lại cảm thấy nói trực tiếp như vậy hình như không ổn lắm, giọng cứ yếu dần đi.
Thư ký Ngô hỏi: "Thế nào rồi?"
Lập trình viên bĩu môi lắc đầu.
Thư ký Ngô biết cậu ta không giải quyết được, mà đây hẳn là một rắc rối lớn, nên để lại một câu: "Thôi, chặn đi, không cần quan tâm nữa."
Nói xong, anh ta nghênh ngang bỏ đi.
…
Đi thẳng đến cuối hành lang, đi thang máy lên tầng cao nhất là tới văn phòng tổng tài của Hoài Thành Nam.
"Cộc cộc cộc ——"
Tuy ở đây có chuông cửa, nhưng thư ký Ngô vẫn quen gõ cửa hơn, cảm thấy thế này có chút nghi thức cổ điển.
Mọi khi, Hoài Thành Nam đều sẽ bảo ông một tiếng: "Vào đi."
Nhưng lần này chẳng hề có tiếng đáp lại, ngược lại cánh cửa tự động mở ra trước mặt anh ta.
Nút mở cửa này nằm ngay trên bàn làm việc của Hoài Thành Nam, do hắn điều khiển.
Chỉ là việc khác thường tất có đại sự.
Khi cánh cửa mở rộng trước mặt, thư ký Ngô biết hôm nay mình không nên tới, nhưng vẫn hít sâu một hơi, dấn một chân vào cái bẫy này.
Nhìn khí trường có vẻ không ổn của Hoài Thành Nam, anh ta chào một câu: "Hoài tổng."
"Tiểu Hoa Hồng..." Hoài Thành Nam vừa mở miệng đã nhắc đến cái tên này, sau đó cười lạnh một tiếng.
Câu tiếp theo hắn không nói ra thành tiếng, nhưng thư ký Ngô vẫn đọc được khẩu hình, hắn nói là: "Mẹ kiếp."
Gương mặt vốn tuấn tú có chút vặn vẹo, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt.
"..."
Thư ký Ngô nheo mắt, tinh tế quan sát.
Để duy trì hình tượng doanh nghiệp, Hoài Thành Nam rất ít khi chửi bậy trong công ty, đặc biệt là loại th* t*c thế này.
Nói bằng khẩu hình thì hẳn là đã tức nổ đom đóm mắt rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!