Chương 18: Cùng nhau ăn cơm

Thẩm Chiêu Lăng thầm nghĩ trong bụng: ăn cái đầu cậu, tôi còn sợ cậu bỏ độc chết too đấy.

Nhưng nghĩ tới sau khi trở về tới giờ, một miếng cũng chưa ăn nên bụng hình như có hơi đói thật. Còn có chút đau dạ dày.

Cậu không nhịn được mà đưa tay đặt lên bụng, lặng lẽ xoa xoa, hơi do dự.

Ánh mắt Hoài Ánh Vật đảo xuống dưới một cái, liền phát hiện động tác nhỏ của cậu thì lập tức nhếch khoé môi, không có ý tốt mà nói: "Canh cà chua nạm bò."

Thẩm Chiêu Lăng: "……"

Ánh mắt mờ mịt.

Chết rồi, lại là món cậu thích.

Hoài Ánh Vật nói tiếp: "Còn nóng."

Thẩm Chiêu Lăng không nói hai lời liền đi theo hắn, một tay đẩy hắn ra khỏi khung cửa: "Đi, ăn cơm, đừng cản đường."

Thẩm Chiêu Lăng đi theo Hoài Ánh Vật từ hành lang ban công, rẽ trái vào một cánh cửa, vừa mở ra chính là nhà bếp.

Vừa vào cửa liền thấy đèn bật sẵn.

Trước mắt là tường và gạch màu trắng ngà, bàn bếp và bàn ăn đều đặt ngay trong bếp, nhìn rất tùy ý.

Nội thất đều là màu đen, nồi niêu bát đũa toàn bằng đồng thau, phản chiếu ánh sáng vàng hồng nhạt.

Bếp không lớn cũng chẳng nhỏ, không cũ cũng chẳng mới, không bẩn, thậm chí còn rất gọn gàng. Tổng thể trang trí mang phong cách cũ xưa.

Thẩm Chiêu Lăng đi tới, liền thấy Hoài Ánh Vật tiện tay kéo ghế cho cậu, ý bảo ngồi vào.

Giống như đã quen rồi vậy.

"Cảm ơn." Thẩm Chiêu Lăng nói hai chữ rồi ngồi xuống.

Cậu phát hiện cơm đã được dọn sẵn, trước mặt còn có một chiếc đĩa sứ trắng, bày chỉnh tề: đũa, muỗng, nĩa.

Bên tay phải còn đặt hai tờ khăn giấy trắng, cũng đã được gấp ngay ngắn.

Chuẩn bị quá chu đáo, như thể đang chờ cậu đến ăn vậy.

Giữa bàn là một tô canh lớn, bên trong là nước lèo đỏ au sền sệt, trên mặt nổi hành lá thái nhuyễn và rau thơm, còn lộ ra từng khối thịt bò màu nâu, nhìn thôi đã thấy ngon rồi……

Thẩm Chiêu Lăng l**m môi dưới.

Sau đó lập tức cầm muỗng, múc một miếng cho vào miệng, nhai kỹ.

Phát hiện thịt bò hầm rất mềm, nhai rất vừa miệng. Hơn nữa còn có vị chua ngọt của cà chua. Tay nghề thật sự không tệ.

Thẩm Chiêu Lăng đang định khen một câu, vừa ngẩng đầu liền thấy Hoài Ánh Vật vẫn chưa động đũa, đang nhìn chằm chằm vào cậu không chớp mắt, cứ như đang nghiên cứu vật gì quý hiếm.

Thẩm Chiêu Lăng trong lòng khẽ động, nghĩ thầm tên này chẳng lẽ phát hiện ra gì rồi. Miệng vẫn không dừng lại, vừa nhai vừa hỏi: "Sao vậy, cậu nhìn tôi làm gì, sao không ăn?"

"Anh vừa rồi… thật sự cảm ơn tôi á?" Hoài Ánh Vật không thể tin nổi, mặt đầy kinh ngạc.

"Cũng ngon thật mà." Thẩm Chiêu Lăng thuận miệng đáp.

"Anh  mẹ nó còn khen tôi?!" Hoài Ánh Vật trợn mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!