[ A nha! Quả nhiên là Thịnh Cửu! ]
[ Thai to vậy chắc chỉ có thể mổ thôi nhỉ? ]
[ Sao cậu biết chắc là thật sự mang thai em bé, chứ không phải thứ khác? ]
[ Tôi nhớ ngày tôi sinh đứa đầu, trời ơi, bụng đau đến bản năng, không dám nhìn, anh em ai yếu tim thì đứng vững nha, tôi lui trước đây. ]
[ Sinh con thật sự quá vất vả. ]
[ Má ơi, tôi có linh cảm sẽ khó sinh lắm. ]
[ Thịnh Cửu có chết trên bàn mổ không vậy? ]
Hoài Ánh Vật đọc tới đây, theo bản năng dựa vào kinh nghiệm mà đoán là cao trào câu chuyện sắp đến rồi, hô hấp cũng vô thức trở nên dồn dập hơn.
◆
{ Ngoài phòng phẫu thuật.
Tôi thấy chồng của Thịnh Cửu – Hàn Bản Ngôn.
Anh ta khoác áo vest, nhưng bên trong thì mặc một cái quần cotton lùng thùng chẳng giống ai, hoàn toàn không thấy ra dáng người làm bảo hiểm.
Quần xám, nhìn như quần ngủ. Áo mặc trong vest cũng là màu xám, cổ áo nhăn nhúm như áo ngủ.
Không thay quần áo, vội khoác tạm áo vest rồi chạy tới sao?
Hàn Bản Ngôn cứ bồn chồn mà đi qua đi lại ngoài phòng mổ, mặt đỏ bừng, giống như bị nghẹn.
Nhưng ít ra lần này anh ta không ngồi một chỗ chơi điện thoại như mọi khi.
Thấy tôi tới thì ánh mắt anh ta lập tức sáng lên, vội chạy lại định chặn tôi:
"Bác sĩ, bác sĩ, vợ tôi sắp sinh, làm ơn giúp tôi……"
"A a a, được rồi." Tôi hờ hững đáp lại, vội đẩy anh ta ra, không rảnh tám chuyện với anh ta lúc này.
Huống hồ, nếu muốn làm người chồng tốt, người cha tốt, thì nên thể hiện từ sớm đi, giờ còn giả bộ gì nữa?
Anh ta mang dép lê, "lạch cạch lạch cạch" chạy theo tôi, nhưng vừa tới cửa phòng mổ đã bị chắn lại.
Một cô y tá lớn tiếng nói:
"Người nhà sản phụ không được vào phòng sinh, vui lòng kiên nhẫn chờ bên ngoài!"
…
Bên trong phòng mổ.
"Phanh!" đèn mổ lớn bật sáng rực.
Thịnh Cửu hét lên, cả người run rẩy dữ dội:
"Con tôi! A —— bác sĩ, bác sĩ……"
Gương mặt cô ấy méo mó, nhăn nhúm như tờ giấy bị vò nát.
Tôi còn chưa kịp rạch dao, mà dường như đã ngửi thấy mùi máu tanh kỳ quái, hôi nồng nặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!