{ Nhưng nhìn vẻ mặt của ông lúc đó, tuyệt đối không phải đang nói dối.
Loại chuyện nghiêm trọng như vậy, ông không có lý do gì đem ra đùa cợt với tôi.
Tôi lại hỏi: "Không thấy là sao, biến mất kiểu gì? Mất tích được bao lâu rồi?"
Ông nói: "Thì… tự nhiên biến mất luôn. Gọi điện thì tắt máy, người cũng tìm không ra. Hỏi bạn học của nó cũng đều nói không biết gì hết. Tính ra chắc cũng phải hai tháng rồi… chừng hai tháng…"
Vừa nói ông vừa nghẹn ngào, giọng lạc đi như sắp khóc. Tôi thấy trên mặt ông nếp nhăn như chồng thêm vài lớp nữa, dúm dó lại, như vỏ cây khô.
Chuyện này không còn là chuyện nhỏ nữa, tôi hỏi: "Báo cảnh sát chưa?"
"Báo rồi, báo từ lâu rồi, nhưng vô ích! Vẫn không thấy đâu, đến giờ vẫn chẳng có chút tin tức nào hết."
Tay ông cầm bình giữ nhiệt cũng bắt đầu run lên.
Tôi nói: "Biết đâu nó chỉ giận dỗi, bỏ nhà đi mấy bữa?"
"Không có! Không phải!"
Ông nói xong thì kích động hẳn lên, mặt đỏ bừng, gào lên với tôi:
"Tôi với mẹ nó có cãi nhau gì đâu! Nó là đứa biết điều mà, làm sao lại tự dưng bỏ đi được? Sao nó nỡ mặc kệ tôi với mẹ nó!"
Tôi suýt nữa bị nước miếng ông phun đầy mặt, đành lùi lại mấy bước.
Thấy ông xúc động đến mất kiểm soát như vậy, tôi cảm thấy tốt nhất là đừng nói thêm gì nữa.
Thật ra trong lòng tôi nghĩ, người mất tích đã hai tháng không có chút manh mối nào thì chưa chắc là mất tích.
Có khi đã... chết rồi.
Một cô gái nhỏ tuổi, tay không tất sắt, lỡ như gặp kẻ xấu bị hại, bị thủ tiêu giấu xác đâu đó thì cũng đâu có gì lạ.
Thời buổi này người xấu ngoài xã hội thiếu gì.
Nhưng những lời như vậy, tôi lại càng không dám nói ra.
Thì ra trạng thái bất ổn của lão Lý mấy tháng nay không phải do lú lẫn tuổi già, mà là vì con gái mất tích?
Nếu vậy thì đúng là có thể hiểu được.
Nuôi đứa con gái suốt hai chục năm trời, đùng cái biến mất không chút tin tức, sống chết chẳng rõ. Đặt mình vào hoàn cảnh ấy thì ai mà chịu nổi.
Huống chi Lý Thuần Nhi lại là con gái một trong nhà, là tất cả tinh thần và kỳ vọng của hai vợ chồng.
Chuyện này…
Hazz…
Vẫn không tìm được Lý Thuần Nhi.
Lão Lý thì ngày càng tiều tụy, công việc càng lúc càng bê trễ, đến mức bắt đầu sa vào rượu chè.
Nhiều lúc đi ngang qua, tôi còn ngửi thấy trên người ông nồng nặc mùi rượu, như thể vừa ngâm mình trong một thùng bia bước ra.
Tuy giờ ông không còn trực tiếp cầm dao mổ, không làm phẫu thuật nữa, nhưng đi làm mà say xỉn thì vẫn là phạm quy.
Bệnh viện có quy định rõ, đi làm tuyệt đối không được uống rượu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!