Chương 1: Trở Thành Tác Giả

Tinh Cầu Rác Rưởi.

Đập vào mắt cậu là một bầu trời đầy cát vàng.

Phía xa, hai mặt trời đỏ vàng treo lơ lửng trên triền cát hình cung, trông chẳng khác nào lòng đỏ trứng muối bị phơi khô.

Trên đỉnh cồn cát ấy, có một đường ống nửa vòng tròn màu xanh đen, dòng nước trong suốt óng ánh chảy từ bên trên xuống, uốn lượn như một con rắn sắt khổng lồ.

Mãi đến gần, ống dẫn mới trở thành hình tròn hoàn chỉnh, c*m v** một cỗ máy hình thù kỳ quái.

Mà trước mặt thiết bị kỳ lạ kia là một cái vòi nước nhỏ, đang ào ào xả nước xuống thùng kim loại đặt sẵn trên nền thép dưới chân.

Nước va đập vang rền.....

Phía trước thiết bị, một người đàn ông mặc quân phục xanh biển đang đứng nghiêm, trước ngực treo đầy huy hiệu vàng sáng chói.

Anh ta có mái tóc đen, nét mặt cương nghị, trán đầy đặn. Dưới hàng chân mày là một đôi mắt màu xám, nhưng kỳ lạ là chỉ mắt trái cử động, tỏa ra áp lực mạnh mẽ khiến người ta nghẹt thở.

Anh mím chặt môi, nhìn đám người phía trước mà không nói một lời.

Còn phía trước anh, là một hàng dài người với đủ hình dáng kỳ dị, chen chúc xếp hàng chờ đợi điều gì đó.

"Nước đầy, người tiếp theo." Người đàn ông trong quân phục cúi đầu, liếc qua thùng nước rồi thản nhiên buông lời.

Lão già tóc râu bạc trắng phía trước lập tức đổi sắc mặt, van nài: "Nhã Nam, cho ta thêm một chút nước nữa thôi..."

Người đàn ông quân phục khẽ giật mi mắt, quay đầu sang chỗ khác như rất khó xử, rồi giơ tay đẩy nhẹ vai lão ra: "Người tiếp theo."

Người thanh niên đứng sau

- có hai râu dài hồng rực trên đầu lập tức gào lên: "Đồ già khọm, đừng có mà giành! Nói rõ rồi, mỗi người một ngày chỉ được lãnh một xô nước! Ông lấy đầy rồi thì cút về sau đi!"

Đôi mắt hắn đỏ rực như thiêu đốt cả cồn cát, làm bầu không khí vốn đã oi bức càng thêm nóng hầm hập.

Lão già lập tức tái mặt, không nói thêm lời nào, chỉ thở dài, kéo theo cái thùng nước lớn lảo đảo rời đi.

Đôi giày vải rách nát giẫm vào hố cát, đi khập khiễng như đang nhảy vũ đạo cổ quái nào đó.

Còn tên thanh niên đầu râu đỏ kia thì hừ lạnh một tiếng, đặt chiếc thùng nhựa hồng to đùng xuống dưới vòi nước.

Vừa xoa lưng, vừa ngân nga hát, để mặc dòng nước ào ạt trút vào thùng.

·

Thẩm Chiêu Lăng vừa xuyên qua, đã chứng kiến đúng cảnh tượng này.

"Cạch!" Cái thùng nước màu lam trong tay cậu rơi xuống mặt đất, lăn ba vòng trên nền cát vàng.

Khi đó, cậu đang đứng bên rìa hàng, thoạt nhìn như cũng đang chuẩn bị xếp hàng lấy nước.

Thanh niên đầu râu đỏ thấy Thẩm Chiêu Lăng, lập tức dừng hát, trên mặt hiện lên vẻ cười cợt: "A nha nha, nhìn xem ai kìa, chẳng phải là đại thiếu gia Thẩm gia, Thẩm Chiêu Lăng sao? Không phải cậu sắp làm vợ Hoài Thành Nam rồi à, sao lại lết đến chỗ này thế? Hả? Ha ha ha ha ha..."

Đám người xung quanh cũng nhìn sang cậu, cười rộ lên một trận.

"Thẩm gia sớm nát bét rồi, một Omega không có khoang sinh sản như cậu thì còn nằm mơ giữa ban ngày làm gì?"

Một cô gái mặt mày yêu diễm, trên vai phủ sa màu lục, bĩu môi lườm cậu một cái.

Thẩm Chiêu Lăng trừng to mắt, đầu óc mơ hồ như có sương phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!