Chương 5: (Vô Đề)

"Đứa bé còn nhỏ quá, trên người cũng không để lại dấu vết gì, như vậy rất khó để phán đoán là có liên quan đến trường mẫu giáo."

Ông ấy áy náy nói: "Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra, nếu các vị có manh mối gì cũng phải báo cho cảnh sát ngay. Bây giờ cứ đưa cháu đi chữa trị trước đã."

Sau đó, cảnh sát phán quyết là do ăn nhầm.

Tất cả mọi chuyện cứ thế dừng lại.

Sau này nữa, bố mẹ tôi qua đời, chuyện này liền không còn ai nhắc tới nữa.

"Lâm Phượng Hà đã thừa nhận chuyện bà ta ngược đãi cậu năm đó, ngoài ma hoàng kiểm, còn bắt cậu uống thuốc ngủ, nhốt vào phòng tối, uống nước toilet..."

Ông ấy cứ nói thêm một thứ, tôi lại như phải trải qua nỗi đau đớn đã phải chịu đựng năm đó thêm một lần nữa.

Ông ấy có lẽ đã nhận ra sắc mặt tôi thay đổi, giọng nói ngày càng trầm xuống, tốc độ nói ngày càng chậm lại, cuối cùng thì dừng hẳn.

Tôi đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi khổ đau, nhưng khoảnh khắc này, trái tim tôi trống rỗng đến đáng sợ. Tựa như thế giới đã biến thành một đống hoang tàn, không ánh sáng, không hơi ấm, không âm thanh, thậm chí không một chút sức sống, chỉ còn lại mình tôi bị bóng tối, lạnh lẽo và nỗi kinh hoàng bao bọc chặt cứng.

Tôi siết chặt nắm đấm trong vô thức, hận không thể bẻ gãy ngón tay cái trong lòng bàn tay mình.

Ông ấy dừng một lát rồi nói tiếp: "Ngoài ra, bà ta còn công bố một đoạn video nhốt bọn trẻ trong nhà vệ sinh lên mạng, đồng thời công khai xin lỗi, bày tỏ thái độ chấp nhận sự lên án của dư luận và sự trừng phạt của pháp luật. Ngoài cậu ra, còn có rất nhiều đứa trẻ khác."

Năm đó tốn bao công sức che giấu sự thật, bây giờ lại có thể tự tung bằng chứng, công khai xin lỗi, chủ động đầu thú, cũng thật là "làm khó" cho bà ta rồi.

Trong lòng tôi không hề có cảm giác hả hê vì đã trả được thù, ngược lại còn thấy khinh bỉ tột độ.

"Cậu có biết lý do bà ta làm vậy không?" Viên cảnh sát thăm dò.

Tôi đương nhiên biết, nhưng tôi không nói.

Viên cảnh sát tự hỏi tự trả lời: "Bà ta làm vậy là để cứu con gái mình. Bà ta nói cậu tiếp cận Đàm Tiếu Tiếu, yêu đương rồi kết hôn với cô ấy là để báo thù, vì thế, cậu đã giết bố của Đàm Tiếu Tiếu khi ông ta sắp tiếp cận được sự thật."

Tôi từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào viên cảnh sát đó, lúc này, trông ông ta thật cao cả vĩ đại, dường như toàn thân đang tỏa ra ánh sáng của chính nghĩa.

Ông ta nói: "Hơn hai mươi năm trước, thế giới nợ cậu một sự công bằng, chúng tôi nhất định sẽ trả lại cho cậu. Nhưng bây giờ, cậu nợ người khác một sự công bằng, chúng tôi cũng phải đưa ra ánh sáng. Chúng tôi cho cậu một cơ hội để chủ động khai báo."

Chậc!

Nếu không có 20 năm khổ tâm sắp đặt của tôi, thì liệu có ai nghĩ đến việc trả lại công bằng cho tôi không?

Bây giờ, muốn tôi trả lại công bằng cho kẻ thù, e là không dễ dàng như vậy đâu!

Tôi mỉm cười nói: "Bà ta nói dối. Tôi đúng là muốn báo thù, nhưng tôi không lừa dối Tiếu Tiếu, càng không giết người."

10

Về cái chết của bố vợ, lúc đó, cảnh sát đã điều tra đi điều tra lại rất nhiều lần.

Là tai nạn ngã núi, hay bị người ta gài bẫy ngã núi?

Điểm này rất khó xác định.

Dù sao thì, theo kết quả điều tra, không có dấu hiệu của việc bị sát hại.

Hôm đó, chúng tôi vốn hẹn cả nhà cùng đi leo núi, nhưng khi đến chân núi, Đàm Tiếu Tiếu đột nhiên nhận được điện thoại của cô bạn thân, nói là cô ấy cãi nhau với chồng, tâm trạng rất tệ, muốn Tiếu Tiếu đến ở bên cạnh.

Tiếu Tiếu khó xử nhìn chúng tôi: "Phương Phương khóc dữ lắm, cậu ấy lụy tình, em thật sự không yên tâm."

Bố vợ khá là coi trọng chuyến đi chơi tập thể của gia đình lần này, nên không tránh khỏi có chút thất vọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!