Chương 4: (Vô Đề)

Tôi giận sôi máu, thậm chí chẳng thèm quan tâm đến quy tắc trong phòng thẩm vấn nữa.

Tôi muốn đứng dậy, muốn phản kháng, dù chẳng biết là phản kháng ai.

Tôi chỉ vào người đối diện, quát: "Năm đó, sao không thấy các người mẫn cán tận tụy như thế này đi?"

Tiếc là, chiếc còng tay đó căn bản không thể để cái thân hình cao hơn 1m8 của tôi đứng thẳng lưng. Ngay khi họ xác định tôi có hành vi quá khích, hai viên cảnh sát đã đè vai tôi xuống, ép tôi phải ngồi lại.

Người kia quát tôi: "Anh ngồi yên cho tôi! Nếu không, tôi sẽ kiện anh tội chống người thi hành công vụ!"

7

Giãy giụa một lúc lâu, tôi mới thực sự bình tĩnh trở lại.

Tôi uể oải dựa vào ghế thẩm vấn, chấp nhận số phận, ra vẻ bất cần: "Hơn 20 năm trước, truyền thông chưa phát triển như bây giờ, các anh không tra ra cũng là bình thường. Huống hồ, năm đó, bố mẹ tôi không hề báo cảnh sát, người báo là bệnh viện. Không ai có thể chứng minh tôi ăn nhầm Ephedrine ở trường mẫu giáo."

"Cảnh sát lúc đó đã lật tung cả nhà tôi và trường mẫu giáo lên, nhưng không phát hiện ra gì cả."

"Thế nên họ suy đoán có thể là tôi đã ăn thứ gì đó do người lạ đưa."

"Họ còn thấy may mắn, may mà phát hiện sớm."

"Nhưng tôi đã nói hết lần này đến lần khác, không phải người lạ, nhưng họ không tin. Họ nói trẻ con hay nói dối."

Tôi ấm ức, bất lực, cố tình lái sang chuyện khác, nói với giọng gần như van nài: "Các anh đi điều tra xem tại sao trong người vợ tôi lại có thứ đó, được không?"

"Các anh đi tra nguồn gốc của nó đi, được không?"

"Kể cả các anh có nghi ngờ tôi, nhưng nếu ở chỗ tôi không có tiến triển gì, thì đi điều tra theo hướng khác đi, được không?"

"Giả sử, tôi thật sự như lời vợ tôi nói, đã giết bố cô ấy, bức điên mẹ cô ấy, vậy tôi có lý do gì để hạ độc cô ấy bằng thứ này? Trên người cô ấy còn chẳng có vết thương nào. Nếu tôi có ý làm hại cô ấy, tại sao phải để lại loại chứng cứ này?"

"Điều này không phù hợp với hình tượng 'kẻ sát nhân có IQ cao' trong mắt các anh, đúng không?"

Những người ngồi đối diện trao đổi ánh mắt với nhau. Một người lạnh lùng hỏi: "Anh lại dạy chúng tôi cách làm việc à?"

"Điều tra cái gì, điều tra như thế nào, chúng tôi tự có chừng mực." Anh ta nghiêm giọng quát tôi: "Còn anh, phối hợp với cảnh sát là nghĩa vụ của anh. Tôi khuyên anh nên thành thật một chút, nếu không, chỉ khiến tội của anh nặng thêm thôi."

Chậc!

Đã đến nước này, tôi còn sợ gì tội với chẳng lỗi nữa.

8

Rất nhanh, vụ án đã có bước đột phá.

Hơn hai mươi năm tưởng chừng rất dài, nhiều chuyện quá khứ đã bị thời gian vùi lấp, nhưng thực chất cũng rất ngắn ngủi, có những chuyện một khi đã làm, chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

Họ điều tra ra mẹ của Đàm Tiếu Tiếu, cũng chính là mẹ vợ tôi, Lâm Phượng Hà, bà ta từng là giáo viên mẫu giáo của tôi.

Và sau khi tôi vô tình ăn phải ma hoàng kiểm (ephedrine), bà ta đã rời khỏi trường mẫu giáo.

Cảnh sát mà, đôi khi giống như chó săn vậy, đặc biệt giỏi tìm kiếm manh mối, họ lần theo từng chi tiết và phát hiện ra Lâm Phượng Hà có liên quan nhất định đến vụ ma hoàng kiểm.

Nhưng mối liên hệ này rốt cuộc là gì, họ vẫn chưa điều tra rõ.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Chỉ cần xác định được Lâm Phượng Hà từng là giáo viên mẫu giáo của tôi, thì tôi đã có một động cơ phạm tội mới… báo thù.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!