*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng, Vệ Su khẽ cử động mí mắt, hơi thở thay đổi, cô mở mắt, ngơ ngác nhìn vào hang động mờ mịt.
Đống lửa đã cháy suốt đêm, giờ chỉ còn lại một ngọn lửa yếu ớt.
Vệ Su khẽ ngửi mùi từ người Lý Nguyên Hi, không hôi, mà là một mùi thơm nhẹ của cây cỏ. Vừa tỉnh dậy, cô vẫn còn hơi ngơ ngác, ánh mắt vô tình dán chặt vào xương quai xanh của Lý Nguyên Hi.
Lý Nguyên Hi ôm người ngủ suốt cả đêm, cơ thể đã tê rần. Vừa mới cử động một chút, cô lập tức nhíu mày, "Xì—" Một cơn tê nhức lan khắp người khiến cô tỉnh hẳn, gương mặt nhăn nhó đau khổ nhìn về phía Vệ Su.
Vệ Su xấu hổ, chột dạ nở một nụ cười với cô, hai má và vành tai đỏ bừng, ánh mắt thì né tránh nhìn sang chỗ khác.
Cô cũng không hiểu tại sao cả người mình lại cuộn tròn trong lòng Lý Nguyên Hi, đặc biệt là đôi chân trần vẫn còn kẹp giữa chân của cô ấy. Toàn bộ cơ thể cũng rúc vào trong vòng tay cô ấy.
Thật là mất mặt quá! Vệ Su ngượng đến mức chỉ muốn lập tức thoát khỏi bầu không khí lúng túng này.
Lý Nguyên Hi cũng không nói gì, giữ lại chút thể diện mong manh cho cô. Cô chỉ vỗ nhẹ lên vai Vệ Su, ra hiệu bảo cô nhanh chóng xuống khỏi người mình.
Lúc này, Vệ Su mới nhận ra mình vẫn đang nằm trên người Lý Nguyên Hi, vội vàng luống cuống muốn rời khỏi. Nhất là đôi chân dài vẫn còn kẹp giữa chân cô ấy, cảm giác này thực sự quá ngại ngùng.
"Á——"
Vừa mới động một chút, Lý Nguyên Hi không nhịn được hít một hơi, lông mày nhíu chặt lại.
Tê quá! Cảm giác như cả người bị tê liệt đến tận xương, chỉ cần cử động là như có dòng điện chạy qua, từng cơn tê rần lan khắp cơ thể. Ai mà chịu nổi cơ chứ!
"Xin, xin lỗi..." Vệ Su thấy Lý Nguyên Hi đau đớn đến mức cứng đờ cả người, lập tức không dám nhúc nhích, sợ làm cô ấy càng đau hơn.
Lý Nguyên Hi r*n r* cắn răng, trong mắt đầy vẻ đau đớn, chân mày nhíu lại thành một cục, "Cô mau xuống khỏi người tôi đi, tôi thả lỏng một chút là ổn thôi."
"Nhưng mà..." Vệ Su lưỡng lự. Hiện tại, cô đang ngồi trên đùi Lý Nguyên Hi, vừa mới rút chân ra thì cô ấy đã k** r*n không ngừng rồi.
"Mau lên đi, Vệ đại tổng tài!" Lý Nguyên Hi tựa đầu vào vách đá thở dài. Nếu không phải vai cũng bị tê đến mất cảm giác, cô thật sự muốn trực tiếp ném Vệ Su ra ngoài. Phiền quá đi mất!
Nửa buổi sau, Vệ Su đã thay một chiếc áo khoác gió màu vàng, vén tấm lá chuối che cửa hang lên. Bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt, mặt đất ướt nhẹp, cơn mưa lớn suốt cả đêm cuối cùng cũng ngừng.
Rừng cây bị gió mưa quét qua đầy những cành khô, lá rụng. Vệ Su đứng chân trần trước cửa hang, tìm mãi cũng không thấy chỗ nào sạch để đặt chân xuống.
"Tránh ra nào."
Sau một đêm nghỉ ngơi, giọng của Lý Nguyên Hi khàn khàn trầm thấp, mang theo chút từ tính quyến rũ. Cô đã mặc lại quần dài và áo ngắn tay, đi giày vào.
Vệ Su liền nhích sang bên cạnh nhường đường cho cô. Lý Nguyên Hi muốn giải quyết nhu cầu cá nhân, đặc biệt đi vòng ra phía sau hang, tránh để Vệ Su nghe thấy tiếng nước chảy. (Editor: =]]])
Mà Vệ Su cũng không có sở thích đứng ở cửa nghe người khác giải quyết vấn đề cá nhân. Cô quay vào trong, học theo cách mà mỗi sáng Lý Nguyên Hi vẫn làm—dọn dẹp lại nơi trú ẩn của họ.
Vệ Su gom vỏ chuối ăn dở từ hôm qua lại một chỗ, thêm củi vào đống lửa, rồi xách hai chai nhựa lớn hứng nước mưa cả đêm qua về, bắt đầu đun nước nóng.
"Hôm nay chúng ta phải dự trữ đủ nước ngọt, ít nhất là đủ dùng trong hai ngày. Chờ lát nữa tôi sẽ ra bãi biển xem có thể bắt chút hải sản về không." Lý Nguyên Hi vươn vai, đón lấy công việc mà Vệ Su đang chậm rãi làm.
Chỉ trong vài ba động tác, cô đã nhanh gọn xử lý xong mọi thứ—từ việc dọn dẹp vệ sinh trong hang, chuẩn bị bữa sáng với chuối, cho đến đun nước trong vỏ sò.
Vệ Su nhìn động tác lưu loát của cô, đột nhiên cảm thấy sốt ruột. Cô dường như chẳng biết làm gì cả.
Lý Nguyên Hi ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt Vệ Su đang chăm chú nhìn tay mình, đôi môi cô ấy mím chặt. Chỉ cần nghĩ một chút, cô liền đoán được Vệ Su đang nghĩ gì.
Không thể để cô ấy cứ mãi suy nghĩ vẩn vơ như vậy được. Tốt nhất là nên tìm cho cô ấy chút việc để làm, trước mắt quan trọng nhất là kiếm cho cô ấy một đôi giày.
Đợi lát nữa, cô sẽ ra bờ biển tìm thử xem có hành lý hay hàng hóa nào bị sóng đánh dạt vào không. Chỉ không biết trận sóng thần tối qua có đủ mạnh hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!