Chương 9: Theo Dõi

Trích dẫn: Chu Chí Đại bước xuống lầu, Dương Miên Miên làm bộ nhìn mấy tờ quảng cáo dán trên cây cột điện. Chu Chí Đại vẫn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng kẹp tóc pha lê thét mấy tiếng chói tai: "Chính là hắn! Chính là tên khốn khiếp đó! Cho dù hóa thành tro em cũng nhận ra!"

Quả nhiên chính là hắn ta.

Vậy bây giờ cô phải làm sao? Đột nhiên Dương Miên Miên cảm thấy đau đầu.

Giả bộ không biết? Khẳng định là không thể, bằng không lại có thêm người chết.

Nhưng làm sao có thể đưa tên này vào trong sở cảnh sát? Đánh hắn một trận? Hay vẫn là tìm cách có được bằng chứng? Hay là cô dụ rắn ra khỏi hang?

Mùi mồ hôi tràn ngập trong không gian chật hẹp trên xe buýt, Dương Miên Miên một tay vừa bám vào vòng tay vịn, một bên vẫn đang suy nghĩ vấn đề nan giải này.

"Đồ cướp! Đồ tên cướp xấu xa!" Thanh âm này kéo cô trở về thực tại, Dương Miên Miên nhìn người đàn ông kia nhẹ nhàng lấy trộm ví tiền của một bác trung niên. Miên Miên xoa xoa mi tâm, cảm thấy đau đầu vô cùng.

Nhưng đã nhìn thấy, không thể làm như không biết. Cô lợi dụng lúc tài xế xe buýt bẻ lái, giả bộ đụng vào tên đàn ông đó, một tay cô lấy túi tiền từ trong túi hắn lôi ra, Dương Miên Miên kêu lớn: "Thím ơi, ví tiền thím rơi kìa."

Kết quả đối phương trợn mắt nhìn cô: "Cô kêu ai là thím?"

Dương Miên Miên: "…", đúng thật mệt mỏi.

Cuối cùng cũng đến giờ tan ca, Dương Miên Miên đặc biệt đi gói gém một phần cơm. Nhưng có điều phần này không dành cho cô. Đây là cái cớ để cô quang minh chính đại đi gặp Kinh Sở, sau đó đem vật chứng trả về chỗ cũ.

Không hề biết bên phòng Kinh Sở có cuộc họp.

Mục đích cuộc họp là thành lập tổ chuyên án!

Việc này sớm dự đoán được! Kinh Sở sớm biết được tin tức liên quan, không chỉ là vì vụ án "Sát thủ đêm mưa", mà hầu như những vụ trọng án đều sẽ do tổ chuyên án phụ trách, sẽ lựa chọn nhân tài từ khắp các sở cảnh sát trong toàn quốc.

Đội trưởng đương nhiên không nghi ngờ gì chính là Kinh Sở. Thường Nhạn cũng được xác định là thành viên trong tổ từ lâu. Do đó, khi trời vừa sáng cô đã đến Nam Thành, một mặt đã quen thuộc đia hình, mặt khác cô cũng đã sớm liên lạc với Kinh Sở qua.

Thành viên có thêm một cảnh sát xuất phát từ bộ đội đặc công, tên Vũ Đào. Anh có thân hình cường tráng, nhìn rất anh dũng. Một mình anh có thể đấu với 5 người.

Cao thủ máy tính Bạch Bình, là một anh chàng cận thị nặng, đương nhiên thân thể cũng khá yếu ớt.

Bàn làm việc xôn xao bàn tán: "Này … này …. mạnh mẽ "công" với yếu ớt được à?"

Dương Miên Miên chấn động, thời đại này không chỉ có con người đều "hủ", mà ngay cả đồ vật cũng có tư tưởng này sao? Thiên Lý đâu rồi?

Ngoài ra còn có một thành viên rất đẹp trai, chỉ có điều trông rất phớt đời, có vẻ không chuyên tâm trong công việc, tên Y Vệ Hàn. Anh mặc âu phục, nhưng trông cũng không nghiêm túc cho lắm. Nếu như Dương Miên Miên được gặp sẽ nhớ ngay đó là người đàn ông xuất hiện trong nhà hàng mấy tuần trước, trên người tỏa ra mùi formalin nồng đậm.

Thật ra anh ta rất đẹp trai, nếu dùng ngôn ngữ ngôn tình chính xác sẽ là "Tà mị cuồng quyến", hoặc là có thể nói, thật đúng kiểu đàn ông đẹp không phải của mình.

Mọi người dồn dập: "Không phải là tên côn đồ giả danh chứ?"

Ngoài Thường Nhạn, còn có Liễu Ngọc nhưng là nhân viên ngoài biên chế, nói trắng ra là vì cô cứ lây nhây mãi đòi gia nhập, nên phụ trách mấy công việc lặt vặt.

Buổi họp thành lập tổ chuyên án chưa đến nửa tiếng. Khi Kinh Sở bước ra, Dương Miên Miên đã nghe mấy món đồ vật bên ngoài tám đủ thứ chuyện, thuận tiện mang kẹp tóc trở về phòng vật chứng. Sau đó, cô đặt hộp cơm lên bàn, rồi rời đi.

Kinh Sở ban đầu còn nghĩ là La Bùi Bùi mang tới. Cô ấy đúng là một người phụ nữ khôn khéo trong cuộc sống. Là chủ biên của tớ tạp chí ThờI Đại, rất thích ở nhà bày biện nấu nướng. Khi rảnh rỗi, sẽ rang cà phê, làm bánh ngọt. Có điều, khi cô cùng Kinh Sở ăn cơm, 10 lần cũng như 10 đều có điện thoại gọi anh thắc mắc về mấy vụ án. Vì lẽ đó, sau này La Bùi Bùi cũng chẳng còn hứng thú gì.

Thế nhưng bác tạp vụ cả quyết: "Không phải, là một cô gái rất xinh đẹp!"

Kinh Sở nhìn logo trên hộp cơm, đã đoán ra được là ai. Anh gật gù: "Vậy mọi người gọi cơm vào phòng ăn luôn."

Anh liếc mắt nhìn Liễu Ngọc. Liễu Ngọc lập tức đi gọi điện thoại đặt thức ăn mang tới, trong lòng hơi tủi thân. Rõ ràng là con gái cưng của Cục Trưởng, nay Kinh Sở lại dễ dàng sai khiến cô. Có điều cô đành gạt mọi sự, đã muốn làm Đại tiểu thư thì chui vào nơi này chịu khổ làm gì?

Cô mau chóng vui vẻ trở lại, gọi đặt thức ăn. Gọi khá nhiều món, quay đầu hỏi: "Đội trưởng, anh thanh toán à?"

"Ừ, tôi mời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!