vẩn vơ cũng không chi phối được bước chân Miên Miên đang tiến về phía trước, cô đi nhanh đến trước một gian nhà cho thuê giá rẻ. Có mấy tên côn đồ phát hiện ra cô, liếc nhìn , sau đó vây quanh Miên Miên.
"Uây, cô em thật đúng giờ!". Một người trong nhóm nhìn rõ gương mặt Dương Miên Miên, đưa tay móc đũng quần, nơi đó đã nhô lên "một khối", khỏi nghĩ cũng biết ý nghĩ xấu xa đang nhem nhóm trong đầu gã.
Dương Miên Miên ngoẹo đầu: "Muốn chết à?"
"Đáng yêu, tính khí mạnh mẽ", gã bên trái giơ tay muốn chạm vào mặt cô, cô xoay cổ tay, đá hắn một cước.
Kinh Sở mới dạy võ cho cô chưa được bao lâu, cô vẫn chưa đánh lại anh, nhưng có một chút nghề trong tay cũng tốt, nếu cô đánh không lại, ít ra cũng có thể chạy thoát thân.
Đâu ai ngờ bọn chúng lại không đánh lại cô, cô nhanh chóng đẩy ngã mấy tên mắc toi này, dùng chân giẫm lên mặt một tên, gã bị đạp nước bẩn lên cơn điên: "Bố nó! Hiếp nó cho tao!"
Dương Miên Miên chuẩn xác đá mạnh vào đũng quần hắn, "Mày có tin tao phế cái của quỷ này của mày không?"
Đau đến thấu trời, gã cuộn người, miệng chửi một tràng mấy từ thô tục.
Dương Miên Miên tuy miệng nói mấy câu hung hăng như vậy, nhưng thật ra cô biết chỉ có thể đánh chúng một trận, không còn cách nào khác.
Hay là báo cảnh sát? Không, không, nếu báo cảnh sát sẽ đánh rắn động cỏ, đối với mấy tên côn đồ này ra vào sở cảnh sát như cơm bữa. Chúng không giết người phóng hỏa, bị giam một thời gian cũng sẽ được thả ra thôi.
Thành thật mà nói, nếu như hôm nay là một cô gái yếu đuối bị chúng ức hiếp, thì Dương Miên Miên tin chắc sẽ không có ai đứng ra chỉ trích mấy tên lưu manh này, ngược lại đám đông sẽ trách cô gái ấy sao đi vào chốn phức tạp này, tự mình làm mình chịu còn trách ai?
Nghĩ xem, cái xã hội này nực cười đến mức nào.
Cô thở ra một hơi, đột nhiên không muốn tiếp tục "dạy dỗ" đám côn đồ này, gằn giọng: "Cút ngay!"
"Mọi người" đều nói mấy đứa trẻ bị giam ở đây, có điều cô cần phải đi xác nhận thực hư.
Cô sẽ giả bộ là người đi lạc, đi ngang gõ cửa để hỏi đường. Tuy nhiên, cô chưa kịp hành động đã thấy có một người vội vã bước vào, cô theo bản năng rẽ vào hẻm nhỏ kế bên quan sát.
Cách khá xa nên cô không nghe rõ bọn họ chúng nói gì, có điều cô không cần lo lắng vì cột điện sẽ trực tiếp lại toàn bộ câu chuyện đến tai cô:
"Chết tiệt, bọn mày lại làm mất một đứa, chúng mày có biết thuê một đứa giá bao nhiêu không? 30.000 đồng."
"Vậy thì bồi thường."
"Thường cái đầu mày, nếu con nhóc đó khai ra sự thật, chết không chỉ có chúng mày, mà là cả nhóm "bọn họ" nữa, mày hiểu không? Miêu Phương đâu?"
"Còn chưa mò ra nó!"
"Tổ cha nó, con mụ này mà bị ép cung, khai ra, coi như chết cả nút. Nghĩ cách đi, để mấy tay cảnh sát đừng nhúng mỏ vào chuyện này!"
"Đã thử qua rồi, tên Kinh Sở là tay cớm đáng gờm, sự việc rơi vào tay nó, đừng mong thoát. Bọn em tính xử đứa bạn gái của nó, ai ngờ lại xuất hiện một tên Trình Giảo Kim …"
"Đừng viện cớ! Tao không muốn nghe giải thích, bất kể dùng cách nào, phải chấm dứt chuyện này ngay tại đây! Còn nữa, không được cho bên kia biết chúng ta làm mất một đứa trẻ, bằng không chết hết!"
Cuộc đối thoại gần như kết thúc tại đây, Dương Miên Miên ngồi đó ngẫm nghĩ rất lâu, tự hỏi: "Bên kia là bên nào?"
"Những đứa trẻ không phải do bọn chúng bắt được, chúng chỉ phụ trách tìm địa bàn. Mấy đứa trẻ đều được thuê về, qua một khoảng thời gian, sẽ đổi một nhóm khác.", Cột điện nói.
"Thuê …?"
Mẹ bà nó, trẻ con mà có thể thuê sao?
Cô muốn hỏi Kinh Sở vấn đề này.
Kinh Sở một mặt vẫn đang phối hợp cùng Hứa Lỵ Lâm dụ rắn, mặt khác vẫn tiếp tục tra hỏi Miêu Phương, hi vọng cạy miệng được mụ ta để có chút manh mối.
Anh đang xét hỏi thì Dương Miên Miên điện thoại đến, nghe Miên Miên hỏi câu đó, anh đáp: "Đương nhiên được, bởi mua trẻ em rất đắt, vậy chúng sẽ đến mấy khu vực thưa dân thuê trẻ em.", anh trả lời cho cô, liền ngay sau đó lại thấy nghi ngờ, "Tại sao em hỏi vấn đề này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!