Chương 4: Giết Người

Trời đã sáng rõ, nhưng còn lâu lắm mới đến giờ làm việc, Dương Miên Miên đành đi dạo hai ba vòng, vô thức rẽ vào một công viên nhỏ.

Khi cô bước chân vào công viên cũng đúng lúc bác lao công đang quét dọn. Xa xa có mấy bác lớn tuổi đang tập dưỡng sinh. Tiến đến phía khu rừng nhỏ, đã nghe thấy tiếng bác lao công la thất thanh: "Có người chết!"

Đông đảo mọi người vây quanh, cô đương nhiên chẳng tỏ ra sợ hãi, cũng hòa cùng đám người tiến lên xem xét sự việc.

Nạn nhân chết rất thương tâm. Trên cổ bị siết bằng đôi vớ chân, quần lót bị nhét vào trong miệng, hai tay và chân bị trói thành hình chữ X, lộ ra bắp đùi trắng nõn và đương nhiên đã bị xâm hại.

Cũng là lần đầu tiên Dương Miên Miên thấy một nạn nhân chết thảm thương như vậy, cô giật mình, quay đầu bỏ chạy. Một bà cụ lên kinh hãi, bộc phát bệnh tim, hôn mê bất tỉnh. Hiện trường nhất thời trở nên hỗn loạn.

Chạy thật xa, Miên Miên mới phát giác trong đầu nảy sinh một cảm giác mơ mơ hồ hồ, không rõ. Tuy nhiên cái chết của cô gái kia khiến cô hoảng sợ tột độ.

Chiếc kẹp tóc không ngừng kêu gào ầm ĩ đòi đi về, cô không nói tiếng nào đem nó nhét sâu vào trong túi, sau đó lên xe bus.

Cả ngày cô đặc biệt trầm lặng. Giờ trưa, cô nghe hai nhân viên tiếp tân buôn chuyện về cô gái bị giết chết trong công viên, cái chết rất thương tâm …

Thời đại ngày nay hệ thống thông tin liên lạc phát triển không ngừng. Chỉ trong vài giây là cả thành phố đều tường tận sự việc. Cô nghe bọn họ chỉ chỉ trỏ trỏ, suy đoán lung tung nguyên nhân cái chết, tự dưng trong lòng cô thấy bực bội, khó chịu.

Duy nhất có người làm cho cô cảm thấy vui vẻ đó chính là vị khách đã tip cho cô rất nhiều ngày hôm nay. Cô cho tiền nhét vào túi, sờ sờ chiếc túi dày cộm cảm giác thật "an toàn". Thế nhưng vui vẻ chỉ duy trì trong vài phút ngắn ngủi, bởi cô chợt tính toán lại chi tiêu, phát hiện cô còn cách mục tiêu rất xa, còn phải mất khá nhiều thời gian.

Nếu không phải cơ thể cô có tố chất khỏe mạnh thì thật đúng là chịu không nổi. Cô cũng chỉ là con người bình thường, cũng có lười biếng, cũng muốn ở nhà nằm ngủ nướng cho đã. Nhưng bây giờ thì không thể, cô phải làm việc chăm chỉ, kiếm tiền mỗi ngày.

Nếu suy nghĩ một chút, so với cô gái trẻ tuổi chết trong công viên kia thì việc cô chịu khổ chịu cực có đáng là gì.

Mỗi ngày cô đều chứng kiến rất rất nhiều lần "Sinh ly tử biệt", nhưng hành hạ cho đến chết lại là một việc khác. Kiếp luân hồi của mọi vật đều theo đạo trời, bởi khổ đau chỉ là khổ đau. Nhưng có điều giết người lại là một chuyện khác, là một chuyện không thể tha thứ.

Kinh Sở nhanh chóng có được thông tin của cô gái vừa bị mưu sát. Nạn nhân tên Lý Hàm, 21 tuổi, gia cảnh bình thường. Sau khi tốt nghiệp trung học thì mở một cửa tiệm nails. Thu nhập khá ổn định. Bạn trai hiện tại của cô ta tên Chu Bằng. Vào thời điểm xảy ra án mạng, anh đang cùng mấy người bạn uống rượu. Có nhân chứng chứng minh, nên được loại khỏi đối tượng tình nghi.

Căn cứ theo lời khai của nhân viên trong tiệm, cô chủ rời đi khoảng 10 giờ. Khi ra về cô mặc bộ đầm màu đỏ, vớ chân màu đen cùng giày cao gót.

Đáng lưu ý là trên đầu có cài một chiếc kẹp tóc do bạn trai tặng, rất đẹp, nghe nói là khá đắt, khoảng vài ngàn đồng. Khắc tên của cô chủ phía sau chiếc kẹp.

Nhưng hiện trường vụ án không tìm thấy chiếc kẹp tóc này.

Pháp y sơ bộ nhận định nạn nhân tử vong do ngạt thở, có dấu hiệu bị xâm hại nhưng không tìm thấy tinh dịch hay mất cứ cọng lông nào. Thủ pháp gây án hết sức gọn gàng.

"Là rất tàn nhẫn mới đúng."

Tiếng nói vừa phát ra là của thành viên nữ duy nhất trong đội hình cảnh, Liễu Ngọc. Người cũng như tên, hội tủ đầy đủ khí chất của một cô gái vùng Giang Nam xinh đẹp. Thật sự, cô ta không hề phù hợp một chút nào với công việc cảnh sát. Cho dù chỉ là ở đội kiêm chức văn thư, hoặc là cho dù cha cô là Cục trưởng.

Liễu Ngọc từ nhỏ khá mê phim Mỹ, tưởng tượng mình một ngày nào đó sẽ là một thành viên trong đội CSI. Nhưng sau này lớn lên, cô mới phát hiện vết tích học, hay những môn học chuyên ngành thực sự khá khó, chỉ số thông minh của cô đuổi theo cũng không kịp. Do đó, chỉ còn cách im lặng nhờ cha cô luồn cửa sau để có một chân thư ký trong đồn cảnh sát.

CSI: Crime Scene Investigation hay CSI là một loạt phim truyền hình trinh thám, tâm lý tội phạm của Mỹ

- Canada của đạo diễn Anthony E. Zuiker. "CSI: Crime Scene Investigation" ra mắt vào ngày 06 tháng 10 năm 2000 trên CBS

Đáng tiếc ngày vui nào cũng tàn, những vụ án xảy ra đã chứng minh cho cô thấy thực tế khác xa so với phim ảnh. Làm hình cảnh vừa khổ vừa mệt. Không phải chỉ cần ngồi quán café, rung đùi là có thể phân tích ra được hung thủ.

Có điều cô ta thừa hưởng sự cố chấp giống như cha mình. Gặp khó khăn nhất quyết bước tới chứ không hề thối lui, sống chết không chịu từ chức. Qua lại riết cũng quen, Kinh Sở cũng chấp nhận sự tồn tại của cô ta.

Không giống như những lần trước, câu cửa miệng của cô ta sẽ là: "Nhất định đây là tên tội phạm biến thái, giết người hàng loạt", mà bây giờ lại là "Tàn nhẫn", coi như cô cũng có chút tiến bộ.

"Có camera giám sát không?"

"Khu thành cổ vốn có nhiều góc khuất, camera phía cổng công viên đã bị phá hư cách đây một tháng." Cảnh sát Lưu vội vàng trả lời.

Kinh Sở "à" một tiếng, ngón tay gõ gõ lên bàn, phát ra những âm thanh "cộp cộp". Trong phòng làm việc yên tĩnh, không ai dám quấy rầy suy nghĩ của anh.

Vụ án đã qua 3 ngày nhưng cảnh sát vẫn chưa tìm được một chút manh mối, sự quan tâm của dân chúng đối với vụ án cũng mờ nhạt dần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!