ên Miên nhận món quà, mang rửa dưới vòi nước, lấy tay xoa xoa một chút cho khô, cắn cái rột: "(⊙o⊙) Ngọt quá!"
Kinh Sở vốn dĩ đang muốn đi tìm dao để gọt vỏ, đúng lúc này chỉ còn cách nhìn cô cười cười.
Dương Miên Miên một bên gặm táo, một bên làm bài tập, ăn hết quả táo, bài tập cũng làm xong, vui vẻ cất vở vào balo, ngồi bên cạnh anh xem tivi.
Trong căn nhà nhỏ bé rất chật chội, Kinh Sở ngồi ở một góc, chân cũng không thể duỗi thẳng nhưng khắp người anh dâng lên một cảm giác ngọt ngào.
Không thể nào diễn tả được: một không gian ấm áp, cùng yên bình.
10 giờ rưỡi, cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi, Kinh Sở chào tạm biệt, không quên hỏi cô: "Tết Nguyên Đán cũng được nghỉ chứ?"
"Tất nhiên, ngày quốc lễ mà, đương nhiên được nghỉ."
"Vậy vào lúc đó, tôi sẽ khảo sát thể năng của em trước, để nghiên cứu xem nên dạy em loại nào."
Lời đã nói ra, Kinh Sở không có ý định quỵt nợ. Dương Miên Miên đứng đó nghe xong hai mắt sáng rỡ.
Giáng Sinh qua đi, Tết Nguyên Đán cũng gần kề, về trường học thêm mấy ngày sẽ được nghỉ, đám học sinh tâm trí đều lơ là, ai cũng không chịu tập trung. Bất chấp giáo viên tung chiêu nào là bài tập, nào là bài kiểm tra cuối khóa liên tục.
Ngay cả Dương Miên Miên mà cũng mất trên một hai tiếng làm bài huống chi các bạn khác, quả thực là chìm trong đống sách vở. Không những thế, Dương Miên Miên còn được thày Trương chiếu cố tặng thêm cho cô quyển sách luyện tập dày cộm, giọng nhẹ như tơ: "Ráng thi qua vòng hai sang năm, cố gắng lên!"
Vòng sơ khảo tổ chức thi tại trường, khi ấy Dương Miên Miên còn đang dồn toàn bộ tâm trí lên tên Hồ Dật Lâm, không học tiết học phụ đạo nào. Do đó, hôm mở bài thi cũng giống các bạn khác, khá hồi hộp, nhưng cảm giác ấy rồi cũng qua đi thay vào tâm trạng mừng mừng rỡ rỡ, viết hết câu trả lời, trong lòng còn tự nhủ: Chơi rất vui!
Cô đạt điểm tối đa, vì lẽ đó, đương nhiên vòng hai thày Trương rất tin tưởng gửi gắm niềm hi vọng lên cô.
Dương Miên Miên: "…"
Đúng là tự đào hố chôn mình, có điều vì tiền thưởng, phải nhịn, không được tức, là vài ngàn đồng đó〒▽〒
Chỉ là ngày cô đến nhà Kinh Sở, vẫn không quên nửa phàn nàn, nửa làm nũng nói với anh: "Chưa gì đã được nghỉ đông, tôi rất ghét nghỉ đông. Tết, không cửa hàng nào, ngày nào cũng ăn mì, cũng không nơi nào cần người làm. Thế nhưng nghĩ xem, vừa vào học là phải đóng tiền học phí, anh thấy trời có chiều lòng người không?"
Tết đến là ngày đoàn viên, nhưng Dương Miên Miên lại ghét nhất ngày này, phải ăn mì mấy ngày liên tục, sống không bằng chết.
"Trước tiên qua bên máy chạy bộ bên kia!", nhà Kinh Sở là một căn hộ rộng khoảng 300-400 met vuông, nhưng một nửa diện tích được dùng làm phòng tập, bên trong chứa đầy dụng cụ thể thao. Lúc này trên tay anh đang cầm bảng số liệu để có thể khảo sát thể trạng của cô.
Đầu tiên là chạy bộ, rồi đến đứng lên ngồi xuống, hít đất, nâng tạ, Dương Miên Miên thở hổn hển.
Kinh Sở đưa cô chai nước, tay không ngừng viết viết trên tờ ghi chú: "Thể lực của em tốt hơn nhiều so với suy nghĩ của tôi, có điều vẫn chưa biết cách điều tiết. Em nghỉ ngơi một chút, sau đó tôi sẽ thử đánh với em vài chiêu."
Dương Miên Miên chu miệng nhỏ, tu chai nước, thành thật nói: "Em chỉ đánh được thôi, không được xem là có nghề."
Cái cô gọi là đánh được chính là tự vệ trước mấy tên côn đồ cắc ké, hoặc mấy tên đánh lén, bám đuôi. Nhưng đường đường chính chính thì cô thua chắc, đến thời khắc nguy hiểm cô dựa vào khả năng linh hoạt cùng nhạy bén, dĩ nhiên, cũng phải có hiểu biết một chút để ra đòn mạnh tay.
Lúc cô giao đấu với tên Chu Chí Đại, tất thảy chỉ dựa vào sự nhanh nhẹn để thắng, nếu Chu Chí Đại biết võ, vậy khả năng cô thua là chắc như bắp.
Kinh Sở không có ý kiến: "Trước tiên thử xem em có khả năng công kích tôi không đã!"
Vừa dứt lời, Dương Miên Miên ném thẳng chai nước lên trán anh, anh ung dung bắt được, tốc độ phản ứng này của cô khiến anh tán thưởng: "Rất tốt, tiếp đi!"
Dương Miên Miên lần nữa cảm thấy thất bại, cô phát hiện mình hoàn toàn đấu không lại Kinh Sở, phản ứng cùng sức mạnh của anh đều ở mức hoàn hảo. Anh vật cô ngã xuống đất không chút nương tay, đau muốn bể nát cặp mông〒▽〒!
Có điều lần nào cô cũng ngồi dậy, rất dũng cảm, lúc thắng lúc bại. Thêm một lần nữa Dương Miên Miên lại bị Kinh Sở vật ngã xuống sàn, cô liền nảy ra ý định chơi xấu, nhảy trên lưng anh, hai chân hai tay quấn chặt người anh. Kinh Sở cười cười: "Dương Miên Miên! Cái này gọi là vô lại biết không?"
"Thích! Miễn sao tôi không bị anh vật xuống tức là chưa thua, nhiều nhất là hòa thôi." Cô cực kỳ đắc chí.
Kinh Sở bắt đầu dùng sức: "Em thật sự nghĩ như vậy tôi không có thể làm gì được em đúng không?", anh đưa tay cạy cổ tay của cô, muốn vật cô xuống lần nữa, nhưng Dương Miên Miên thà chết không buông, cùng anh ra đòn.
"Có xuống không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!