Chương 33: Động Lòng

này món ăn thật ngon! Đây là ấn tượng duy nhất của cô trong tối hôm nay, bởi toàn bộ quá trình cô đều dồn sức vào việc ăn uống, hết sức chuyên chú, không nói hai lời.

Bọn họ ngồi bàn luận với nhau vụ án lần này, rồi hàn huyên qua mấy vụ lần trước. Dương Miên Miên không hứng thú cho lắm. Hơn nữa, với bọn họ ăn hay không không quan trọng, cái họ quan tâm chính là tăng hai đi hát karaoke.

Liễu Ngọc: "Đội trưởng! Anh có đi không?"

"Tôi còn chút việc, không đi!"

Liễu Ngọc nghệt mặt: "Lần nào cũng như vậy. Vẫn quy định cũ, anh trả tiền."

Kinh Sở mở bóp lấy tiền dúi vào tay cô: "Như vậy được rồi chứ?"

"Tạ ơn Đội trưởng!" Đường đường là thiên kim của Cục Trưởng, đương nhiên đâu thiếu tiền. Trên người cô từ đầu đến cuối đều là hàng hiệu, nhưng thời điểm này, dĩ nhiên nên trấn lột vị "sếp" của cô.

Mấy việc này, Kinh Sở không có ý kiến. Bữa ăn hôm nay anh thanh toán hết 5000 đồng mà mặt vẫn không biến sắc, chỉ có Dương Miên Miên chỉ lăm lăm một ý nghĩ: Bữa ăn chẳng có tim rồng gan phượng … vậy mà lại đắt như vậy, quá đắt, quá tốn kém.

Xong bữa tối, Kinh Sở đưa Dương Miên Miên về nhà. Vẫn là chiếc xe Audi như thường lệ, nhìn thấy cô liền rạng rỡ hơn hẳn: "Miên Miên ơi (づ ̄3 ̄)づ"

Dương Miên Miên không nhịn được cười, không hiểu sao lại quay sang anh nói một câu: "Chiếc xe này của anh cực kỳ đáng yêu!"

Xe Audi phấn khích tột độ: " Miên Miên cũng rất đáng yêu!"

Kinh Sở: "…".

Chiếc xe của anh màu đen, hình dáng bình thường như những chiếc khác, đáng yêu ở chỗ nào? Thẩm mỹ của cô?

Nhưng có phải là anh đang gặp ảo giác hay không, chiếc xe ngày hôm nay thật …. dễ dàng mất khống chế, sao tốc độ lại cực nhanh như vậy nè?

Khi về đến dưới lầu nhà cô, vẫn còn khá sớm, Dương Miên Miên chuẩn bị xuống xe. Kinh Sở không mở cửa, quay sang cô: "Hiện tại không có ai, tôi muốn nói chuyện với em!"

"… tâm sự cuộc đời sao?" Dương Miên Miên mất tập trung.

Kinh Sở thanh âm trầm thấp: "Sự việc lần này may mắn không gặp nguy hiểm. Những việc có thể giấu, tôi đã giấu giúp em. Thế nhưng, Dương Miên Miên, lần sau không được viện cớ này nữa. Lần sau không được hành động như vậy!"

Dương Miên Miên trong lòng dâng lên một luồng khí nóng: "Ý anh muốn nói tôi quản việc không đâu?"

Anh ngừng lại một chút: "Tôi không có ý này, nhưng thật sự quá nguy hiểm, lần này là em gặp may, nhưng lần sau được như vậy nữa không?"

Cô không hé răng, lắc lắc đầu, dĩ nhiên là không đồng ý.

"Em không biết bản thân mình tự phụ đến mức nào đâu!"

Thử nghĩ xem, một cô gái ở lứa tuổi này gặp phải tên giết người biến thái, không chịu đi báo cảnh sát, rồi chạy thật xa mà dám cư nhiên đối mặt. Lòng kiêu ngạo của cô sớm muộn cũng đánh chết cô.

Anh ép mình nghĩ cô là một cô gái nhỏ vì hoàn cảnh gia đình nên sớm trưởng thành, nhưng anh không thể tự lừa gạt bản thân.

Dương Miên Miên là người cực kỳ to gan. Cô quá thông minh, thông minh đến mức xem thường xung quanh mình đều là những kẻ ngu xuẩn, tự coi mình là nhất. Thực tế như vậy cô đang rất nguy hiểm.

Cô không phải là cô gái thông minh và gan dạ đầu tiên anh gặp. Những người như vậy dễ bị lầm đường lạc lối. Họ coi thường nguyên tắc, tùy ý xử trí, coi thường đối thủ. Rồi sau đó càng đi càng sai, đến giai đoạn không thể nào kiểm soát.

Anh không bao giờ hi vọng cô đi đến mức này. Thậm chí cũng có thể cho rằng anh đang thương xót cô, chỉ mong cô có thể đi trên một con đường bình thường, yên ả.

Bằng không, ngày hôm nay anh phí lời như thế làm gì.

Dương Miên Miên nghe anh nói mình tự phụ, không giận, cũng không phủ nhận: "Chẳng lẽ tôi không được phép kiêu ngạo sao?"

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh ánh sáng chiếu rọi trong không gian nhỏ hẹp tăm tối. Anh nhìn cô, thật sự không thể dời được tầm mắt.

"Em có quyền!" Kinh Sở thừa nhận, so với tất cả những người bạn cùng tuổi, cô quá xuất sắc. Cô có quyền kiêu ngạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!