các phân tích của Thường Nhạn đều hợp lý, Kinh Sở hỏi một câu mấu chốt: "Như vậy, hiện tại Hồ Dật Lâm sẽ ở đâu?"
Thường Nhạn còn đang trầm ngâm suy nghĩ, Liễu Ngọc đã giơ tay có ý kiến: "Tôi cho rằng hắn sẽ tìm Hồ Vũ báo thù. Cô lật tư liệu, giải thích, "Hồ Vũ mấy năm trước đã mãn hạn tù, hiện tại đã kết hôn, còn sinh một đứa con trai."
Vũ Đào không thể tin nổi, thốt lên: "Con mẹ nó! Giết chết vợ mình mà chỉ ngồi tù sáu năm?"
"Không sai!", Liễu Ngọc trả lời, "Bởi theo pháp luật, ngược đãi không nằm trong tội cố ý giết người, tội phạm ngược đãi chỉ nhận khung hình phạt cao nhất là bảy năm."
Lời nói này vừa kết thúc, không gian chìm trong yên tĩnh, cửa sổ phòng làm việc bật tung, ngọn gió thu ập vào, mọi người không hẹn mà gặp bất giác rùng mình.
Bạch Bình đứng lên đóng cửa sổ.
Kinh Sở: "Nếu Vũ Hồ sớm đã mãn hạn tù, tại sao Hồ Dật Lâm vẫn không tìm lão ta?"
Liễu Ngọc trả lời: "Hồ Dật Lâm năm 12 tuổi được một người cậu đưa ra nước ngoài sống và học tập. Năm ngoái mới về nước.", rồi sau đó cô đưa ý kiến cá nhân, "Theo tôi, có thể lý giải như thế này, mẹ của hắn bị đánh chết, mẹ của hắn dưới suối vàng khẳng định không muốn hắn có chút quan hệ gì với Hồ Vũ."
Thường Nhạn cắn môi: "Tôi lại cho rằng, Hồ Dật Lâm không dám phản kháng cha hắn. Tuy bây giờ hắn có thể dễ dàng khống chế cha mình, báo thù ẹ. Tuy nhiên bóng đen của tuổi thơ khiến cho hắn rất sợ cha mình. Khoảng tối tâm lý này qua thời gian cũng không thể phai mờ. Cho dù bây giờ hắn đã lớn, nhưng trong lòng hắn, hắn vẫn là đứa trẻ con bị cha mình khống chế."
"Không loại trừ khả năng này." Kinh Sở trầm ngâm nói, "Thường Nhạn, cậu cùng mọi người đến nhà Hồ Vũ điều tra một chút."
Liễu Ngọc không nén nổi tò mò, hỏi ràng rọt một câu: "Đội trưởng không cùng đi sao?"
"Tôi đến bệnh viện, bác sĩ nói bố mẹ Ôn Hinh đến bệnh viện tìm Dương Miên Miên."
Dương Miên Miên vốn dĩ vẫn nằm trong bệnh viện dưỡng bệnh. Cô vẫn chưa ăn được, ăn vào là ói. Bác sĩ chỉ còn cách truyền nước, y tá vừa thay cho cô chai nước khác. Vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa nghe "mọi người" ở đây buôn chuyện. Ví như sản phụ phòng sát vách là Tiểu Tam, vợ cả không thể sinh nở, do vậy cô ta kiên trì vác bụng mang dạ chửa vào nhà người đàn ông kia.
Cha mẹ tên đàn ông cũng thuộc loại người xấu xa, chỉ chăm chăm lo đứa cháu đích tôn, chỉ sợ xảy ra chuyện, đay nghiến chửi rủa cô vợ cả không tiếc lời.
Hay phòng bên có cặp chị em song sinh, người chị đang mang thai, còn đứa em trai sinh đôi thì bị ung thư máu, cần chị mình hiến tủy. Nhưng nếu như vậy phải nạo thai. Cha mẹ cùng tất cả mọi người đều khuyên cô, nói với cô em trai cô là độc tôn, là người nối dõi duy nhất của dòng họ, cô ta phải cứu em trai của mình.
Người chị bị thuyết phục, đang chuẩn bị nạo thai để cứu em.
Mà chuyện tương tự như vậy, nhưng chỉ khác phòng. Lúc này, ngược lại đến phiên người chị bị bệnh, cần em trai hiến tủy. Tuy nhiên nếu hiến tủy, người em trai lại sợ ảnh hưởng đến năng lực sinh sản sau này, nên từ chối. Cha mẹ bọn họ lại giải thích với chị gái của anh ta: Con à! Em trai còn là dòng giống duy nhất của họ tộc, làm sao có thể đoạn hậu?
Bệnh viện là như vậy, muôn hình vạn trạng, loại người cực phẩm nào cũng có, cô cũng không ngờ rằng chính mình cũng gặp điều này.
Cô muốn đi vệ sinh, cô đau đớn nhấc cây truyền nước biển, đang loạng choạng từ trong toilet bước ra, liền nghe thấy tiếng ngoài cửa phòng có người đang khóc.
Cô mơ mơ hồ hồ thì thấy cánh cửa bật mở, một người phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi xông vào, đột nhiên bám lấy quần áo cô, rên rỉ: "Cháu à, cháu nói bác biết Ôn Hinh đang ở đâu, không phải cháu ở cùng với nó lúc đó sao? Tại sao chỉ có mình cháu trở về, Ôn Hinh đâu rồi?"
Dương Miên Miên bị bà ta lôi kéo, nhất thời choáng váng, hoa mắt, lại thấy muốn ói, đứng không vững, cô ngã xuống đất, chai nước biển vỡ tan, chất lỏng bên trong tí tách tí tách rơi xuống.
Người phụ nữ không ngờ chỉ đẩy một cái cô bé đã ngã, ngược lại khiến bà luống cuống, nói với người bên cạnh: "Tôi không đẩy con bé, tự nó ngã."
Y tá trước sau không thèm quan tâm chỉ nói: "Xin tránh ra một chút!", cô y tá ngay lập tức rút kim trên tay Dương Miên Miên tránh để không khí lọt vào. Nhưng máu đã chảy ra, đầu cô lại va xuống nền nhà. Cô rất đau, muốn ngất đi, chỉ thấy trời đất quay cuồng.
"Xin tránh ra một chút!" Kinh Sở đẩy đám người đang vây quanh, xen vào, quỳ dưới sàn, "Miên Miên?"
"Đau!" cô ôm đầu, nước mắt giàn dụa, "Đau quá!"
Y tá chạy vội đi gọi bác sĩ, Kinh Sở nhẹ nhàng, cẩn thận từng chút một ôm lấy cô, cánh tay vững vàng nâng cô, chỉ sợ lại lắc nhẹ khiến cô đau. Khoảng cách từ đó đến giường bệnh tuy rất gần nhưng anh chỉ dám bước từng bước nhỏ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, kê gối: "Đừng đè lên vết thương!"
"Muốn ói!" cô cảm thấy dạ dày cuộn trào, muốn ói nhưng khoang miệng ngoài vị chua chẳng có thứ gì.
Kinh Sở xoa nhẹ lưng cô, một lúc lâu sau cô mới thở ra một hơi.
Y tá cùng bác sĩ đã đến, theo lời dặn bác sĩ, cô được tiêm một mũi giảm đau. Lúc này mới cảm thấy đỡ hơn một chút, khép hờ mắt.
Kinh Sở đóng cửa, nhẹ nhàng nói với cha mẹ Ôn Hinh: "Tôi đã nói, không được phép đến quấy rối cô bé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!