Buổi trưa lượng khách khá đông, đây cũng là thời gian cao điểm trong ngày của nhà hàng. Dương Miên Miên rất đói bụng, bụng cô sôi ùng ục, nhưng khách hàng đối với cô rất hài lòng, phá lệ hào phóng cho cô thêm tiền tip.
Dương Miên Miên biết rằng làm việc ở đây tiền kiếm được không phải ít, nhưng nhiều như vậy vượt xa tưởng tượng của cô. Còn có khách hàng cho cô ba bốn tờ 100 đồng chỉ để hỏi cô số điện thoại di động.
Cô nói: "Tôi không có di động!"
Giờ cơm trưa, cô nghỉ ngơi trong một góc phòng nhân viên. Bữa trưa có thịt, có rau còn có cả canh, tuyệt đối khoảng thời gian này là thời gian sướng nhất. Cô mở máy nghe nhạc, uống hết chén canh.
Có một cô gái than phiền đồ ăn khó nuốt, ngúng nguẩy đi ra ngoài.
Nhà hàng vào buổi trưa là đông khách nhất nên thời gian nghỉ ngơi sẽ chia ra sớm hơn hoặc trễ hơn. Đến ca của Dương Miên Miên là đã 2 giờ chiều.
Vậy cũng dễ hiểu, đây chính là điều khiến các cô gái tức giận, rồi cứ bàn tán tới lui, còn khiêu khích gọi Miên Miên là "Quỷ nghèo".
Dương Miên Miên ra phía sau rửa chén, vòi nước thâm trầm mở miệng: "Đôi khi, phụ nữ thật sự rất đố kị, họ ghen tức mà chẳng có thể giải thích được nguyên nhân", sau đó lại tiếp lời: "Có thể "tắm" cho em một chút không? Mấy cô gái kia bôi đầy dầu mỡ lên người em, thật khó chịu (┬_┬)."
Đến buổi tối, mọi người đã triệt để ý thức được sự lợi hại của cô, liền bắt đầu cùng cô giành giựt khách. Mấy nhân viên phục vụ thuộc dạng "mắt kẻ trộm", chỉ cần liếc mắt là có thể phân loại được khách có tiền hay không, có phóng khoáng cho nhiều tiền tip hay không.
Một người đàn ông dáng dấp anh tuấn tiến đến, Vương Lộ mắt sáng rỡ, liền đẩy Dương Miên Miên để ra ngoài nghênh tiếp.
Dương Miên Miên nghĩ thầm: Cô có thể nhìn thấy anh ta một thân áo quần sạch sẽ, thế nhưng không ngửi thấy trên người hắn nhàn nhạt mùi vị chết chóc và mùi formalin sao?
Không hiểu chỉ số thông minh của mấy cô này ở đâu.
Một đôi tình nhân bước vào, Dương Miên Miên cầm menu tiến đến, sau đó cô chợt phát hiện lại là người quen.
Kinh Sở ngàn lần cũng không nghĩ đến sẽ gặp Dương Miên Miên ở nhà hàng cao cấp này. Cô mặc đồng phục phục vụ. Anh cau mày, nghiêm mặt. Gương mặt anh lúc này trông nghiêm túc giống như đang tra hỏi tội phạm: "Tại sao em lại ở đây?"
"Kiếm tiền sinh hoạt phí và học phí."
Kinh Sở nhíu chặt mi: "Học phí bao nhiêu, tôi cho em mượn trước." Anh biết cô có lòng tự trọng nên không dùng từ "cho em" mà là "cho em mượn".
Dương Miên Miên vốn không muốn nói nhảm nhiều, nhưng nhìn anh đã sửa giúp cô bồn cầu và tivi, nên cô buộc phải nói thêm mấy lời: "Cứu nguy nhưng không thể cứu nghèo."
Kinh Sở sửng sốt nhìn Miên Miên ôm thực đơn quay đi.
La Bùi Bùi không nhịn được nói: "Con bé này thật không biết điều."
"Cô bé là con người họ hàng." Kinh Sở không muốn nhiều lời, "Chỉ có điều tính cách có chút khác thường."
Nếu như là đầu tiên tiếp xúc còn không thể phát hiện, nhưng trong lần thứ hai anh nhạy bén quan sát được Dương Miên Miên không hề giống với những cô gái trong độ tuổi 17-18 tuổi khác.
Không chỉ là do trưởng thành sớm, mà còn có gì đó mà bây giờ anh không thể giải thích được.
Vì tình cảnh Dương Miên Miên có chút đặc biệt, do đó quản lí đặc biệt chiếu cố thông báo kế toán cho cô lãnh tiền công ngày làm việc hôm nay. Một ngày làm 14 tiếng, tiền lương và tiền tip có được 700-800 đồng, vượt quá dự tính của cô, ngoài ra con được bao cơm trưa và cơm tối.
Tan ca đã là 10 giờ tối, cô đi về từ phía cửa sau. Vừa đi được vài bước liền ngừng lại. Kinh Sở thấy cô biết cảnh giác, liền cảm thấy vui mừng. Nhưng sau đó, lại trông thấy cô tiếp tục bước đến phía cửa xe, gõ một cái.
Anh hạ kiếng xe, gương mặt lại nghiêm túc giống như thày giáo đang dạy dỗ cô học trò nhỏ: "Không được đi sát bên cạnh xe, rất nguy hiểm."
"Tôi nhận ra xe của anh", Dương Miên Miên hiển nhiên có điều không vừa mắt với anh, rốt cục không nhịn được nói, "Anh thật phiền phức!"
Kinh Sở khẽ nhíu mày, sau khi anh đưa La Bùi Bùi về nhà, anh mau chóng quay về đây đợi cô tan ca. Biết chắc sẽ phải đợi cô đến 12 giờ khuya. Nhưng khi nghĩ đến những người trong độ tuổi của cô, vào thời khắc này còn đang nũng nịu bên cha mẹ, thì cô phải đi bươn chải kiếm tiền đến tận khuya, nên anh hạ cơn giận, nói: "Lên xe đi, tôi đưa em về."
Dương Miên Miên bước lên xe.
Trên đường đi, Kinh Sở cân nhắc từ ngữ, tuyệt đối không nên dùng bộ dạng tra xét phạm nhân đối xử với cô, mở miệng bằng thanh âm hòa nhã nhất: "Em muốn đi làm thêm cũng không vấn đề, có điều làm đến trễ như vậy, thân con gái đi một mình rất nguy hiểm."
Dương Miên Miên không đáp lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!