Chương 28: Gần Chết

Con người trước khi chết sẽ nhìn thấy cái gì? Có người nói sẽ nhìn thấy cuộc đời như một thước phim quay lại toàn bộ, trong nháy mắt nghĩ đến những việc tốt, những chuyện xấu mình đã làm.

Cô nhớ tới việc gì đây? Đó là lúc cô học tiểu học. Tiểu học thì không giống như cấp 3, phân chia theo khu vực sinh sống. Cô không có tiền không được học trường tư, cơ sở tốt, chỉ có thể vào trường tiểu học công lập. Trong một lớp học sinh vàng thau lẫn lộn, ngoan thì ít, mà học theo tính côn đồ thì nhiều.

Đó là năm học lớp 3, trong lớp có 6 nữ sinh, xông đến, túm lấy tóc cô tống cổ vào toilet đánh. Dùng cây lau nhà đâm thẳng vào bụng cô, còn một nữ sinh khác tát cô một bạt tai, sau đó dìm đầu cô vào bể nước.

Chính vào lúc ấy, cô nghe được "các bạn nhỏ" nói chuyện, tiếng cây lau nhà gào khóc, bể nước cũng rấm rức, chúng nó tự trách mình. Chúng không cố ý làm như vậy, nhưng đâu còn cách nào chống trả lại hành động của con người.

Mà lúc đó so với bây giờ, cô nhỏ bé hơn rất rất nhiều. Bọn họ ngâm cô trong nước lạnh, nhốt cô vào toilet. Cô chỉ ở biết đó khóc lóc, không dám bước ra ngoài. Chỉ đợi trời tối, mọi người về hết, lúc này mới dám đẩy cửa đi về.

Gió lạnh thổi qua, buốt đến tận xương tủy.

Là giống như bây giờ phải không? Lạnh quá, lạnh quá!

Mình sẽ chết đúng không, rất nhanh thôi đúng không? Rất nhanh Dương Miên Miên rơi vào trạng thái mơ hồ. Cô nghe thấy có người gọi tên cô. Cô dùng hết sức mở mắt, là Kinh Sở.

Anh ôm nửa người cô vào lòng, trên đầu cô toàn là máu: "Miên Miên?"

"Lạnh quá!", cô biết mình mất rất nhiều máu, cả người lạnh run. Kinh Sở cởi áo khoác, ủ ấm cho cô. Cô vẫn nói rất lạnh, anh chỉ còn cách ôm chặt cô vào ngực, nhẹ giọng: "Tôi đã gọi cấp cứu, em cố gắng kiên trì một chút nữa thôi!"

Cô tựa vào lồng ngực anh, rất ấm áp. Cô quệt tay, cảm thấy người tỉnh táo được một chút: "Anh tới trễ rồi!". Toàn thân cô buốt lạnh, chỉ có tựa vào ngực anh, trái tim cô mới nhận được chút hơi ấm.

Cô thở hắt ra, cắn răng nghĩ: Mình sẽ không chết, chết ngay lúc này thật không can tâm.

Kinh Sở ôm chặt cô, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ thốt lên được hai chữ: "Xin lỗi!".

Khi nhận được tin, anh lập tức chạy đến, ai ngờ nửa đường gặp tai nạn xe, các xe nối đuôi nhau thành một hàng dài, không còn cách nào khác, anh đành mượn chiếc xe mô

-tô của cảnh sát giao thông chạy vội đến đây, nhưng vẫn chậm một bước.

Ngay lúc vừa vào phòng, tim anh như ngừng đập.

Có đôi khi, chỉ chậm một giây, người và người sẽ cách xa nhau mãi mãi.

"Ôn Hinh chết rồi sao?", cô không thể mở mắt được nữa, chỉ là muốn trò chuyện, cô sợ mình sẽ ngủ mất.

Cô nói hết sức, nhưng thanh âm vẫn chỉ là thì thào, Kinh Sở phải ghé sát đầu vào môi cô mới có thể nghe rõ, anh xoa nhẹ lưng cô: "Nơi này không còn có ai khác!"

"Cậu ấy khẳng định vẫn chưa chết, hãy đi tìm cậu ấy … Đúng rồi! Hồ Dật Lâm đã giết Nghiêm Tình." Cô mê mê tỉnh tỉnh, kéo áo anh, "Không có bằng chứng … mất hết rồi … tôi không tìm thấy … hết cách … hắn muốn giết tôi … Tôi không muốn chết!"

"Em sẽ không sao!"

Dương Miên Miên túm chặt áo sơ mi của anh, mê man: "Không! Tôi không muốn chết … tôi chết đi … không ai nhận xác tôi … không có ai!"

Cô không thể chết, cô không muốn như Vương Lộ nằm lẻ loi trong nhà xác, ngay cả người thân đến nhận xác mang đi hỏa táng cũng không có. Như vậy rất thê thảm, cô không muốn.

Kinh Sở nghe những lời này, anh muốn rơi nước mắt, gắt gao ôm Dương Miên Miên chặt trong lòng: "Ngoan … ngoan … em sẽ không sao, tôi sẽ không để cho em xảy ra chuyện!"

Khi xe cứu thương đến, cô cũng rơi vào hôn mê, nhưng bàn tay vẫn túm chặt cổ áo của anh, giống như kẻ chết đuối cô gắng bám vào tấm gỗ, chỉ mong có thể thoát thân.

Kinh Sở đưa cô vào phòng giải phẫu, anh đã điều động nhân viên đến hiện trường phía bên kia. Giải phẫu hơn ba bốn tiếng, bác sĩ mới bước ra: "Yên tâm, phẫu thuật rất thành công, thế nhưng vẫn phải quan sát thêm để xem có di chứng về sau hay không?"

Dương Miên Miên ngủ say, ròng rã hai ngày trời. Mỗi lần Kinh Sở đến thăm đều rất sợ, anh liên tục hỏi bác sĩ: "Cô ấy sẽ tỉnh lại chứ?"

Bác sĩ làm sao dám nói chết, chỉ một câu duy nhất: "Phải xem ý chí của bệnh nhân!"

Nếu đúng là như vậy thì tốt, Kinh Sở nghĩ thầm, chỉ cần quan sát lúc cô ở hiện trường. Nửa chân đã vào địa ngục, cũng ráng lết ra ngoài. Cô rất quật cường, cô sẽ không đầu hàng, không chịu thua cuộc.

Thật sự, Dương Miên Miên chỉ muốn ngủ thêm, đáng tiếc, cơn đau làm cô thức giấc. Mở mắt, chuyện đầu tiên cô tự hỏi: Mình chưa chết đúng không? Sau một giây xác định, à … chưa chết, chỉ thấy đầu đau muốn vỡ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!