Chương 14: Thi Thể Vụn Nát

5 giờ sáng, Kinh Sở đã thức giấc, 5 giờ rưỡi sáng anh xuống lầu chạy bộ. Chạy được một vòng liền gặp La Bùi Bùi trong trang phục thể thao màu trắng, cột tóc đuôi ngựa.

"Chào buổi sáng!" Anh nựng cằm cô.

La Bùi Bùi cười cười: "Em nghĩ rằng mình là người dậy sớm nhất!"

"Em dậy rất sớm!"

Kinh Sở cùng La Bùi Bùi chạy một đoạn, được khoảng 5 phút thì tiến đến một công viên rất lớn. Mỗi ngày đều có rất nhiều người đến đây tập thể dục, anh cũng là một trong số đó.

La Bùi Bùi sau khi quen anh, nghe anh kể chuyện này, liền hiểu chính mình cũng nên bắt chước Kinh Sở, dậy sớm rèn luyện thân thể, duy trì vóc dáng. Kinh Sở mỗi ngày thức dậy lúc 5 giờ, gọi điện thoại cho cô, hai người gặp nhau phía dưới lầu, cùng nhau tập thể dục.

Đối với người cuồng công việc như bọn họ, đây chính là thời gian hai người được bên nhau.

"Em nghe nói vụ Sát thủ đêm mưa đã phá được án?", La Bùi Bùi với vụ án này cũng khá tò mò.

Kinh Sở gật đầu: "Có đầu mối quan trọng". Anh đến bây giờ vẫn nghi ngờ chuyện Dương Miên Miên xuất hiện ở nơi đó.

Trước khi gặp Chu Chí Đại, toàn đội đều cho rằng, hắn ta là một con người cực kỳ kín đáo, có khả năng phản trinh sát rất mạnh. Ra tay nhiều lần nhưng cảnh sát vẫn không thu được kết quả gì, là một hung thủ cực kỳ "khó chơi". Bây giờ bị một cô nữ sinh cấp 3 tóm được, thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng dù gì thì gì, bắt được hung thủ đã là một chuyện tốt nhất.

Công viên rất lớn, La Bùi Bùi chạy nửa vòng đã không thể chịu nổi, cô chuyển sang đi từng bước thong thả, Kinh Sở giảm theo tốc độ của cô, chạy chậm lại, cùng cô sáng sớm tản bộ trong công viên.

"Dậy sớm quả nhiên là một thói quen tốt!", La Bùi Bùi mỉm cười với anh, "Xem ra em hôm nay không cần phải uống café để duy trì tỉnh táo." Cô nói với anh mỗi sáng phải uống café để minh mẫn, nói rằng cô nghiện café, là giả. Cô chỉ muốn cho Kinh Sở quan tâm cô mà thôi.

Kinh Sở nở nụ cười, mua cho cô một chai nước ở ven đường, hông quên mở nắp: "Uống từ từ thôi!"

La Bùi Bùi nghe theo anh, đưa cái miệng nhỏ nhắn uống từng hớp nước, trong lòng suy nghĩ. Một người đàn ông như Kinh Sở thật sự không nên bỏ lỡ. Anh không thuộc dạng người không khéo ăn nói, nhưng lại là một người người đàn ông chăm sóc cô rất tốt.

Nếu anh không làm nghề này, cô có thể cho anh 90-100 điểm. Không không, cuộc đời này chẳng có gì là hoàn mỹ. 60 điểm là có khả năng qua lại, 70 điểm khó có thể buông tay, 80 điểm mau mau kết hôn đi, hiếm khi nào gặp được người đàn ông tốt như vậy.

Cô cũng không phải thuộc dạng đàn bà đang cần chồng gấp, dù cho toàn bộ phụ nữ ở Nam Thành đều cho rằng 30 tuổi vẫn chưa kết hôn là rất mất mặt. Phụ nữ không kết hôn, giống như cả đời này sống không còn ý nghĩa, không đáng làm người.

Cô từ bé đến lớn, học giỏi, lúc nào cũng giành học bổng, tốt nghiệp đại học loại ưu, vượt muôn trùng khó khăn để trở thành phó tổng của công ty. Trả giá bằng sức lực, tuổi trẻ không hề kém cạnh đàn ông, nhưng người ta lại cho cô là người phụ nữ thất bại.

Bởi cô không có bạn trai!

Chỉ là cô không muốn tìm bạn trai. Không phải cô không muốn có người chăm sóc. Chỉ là không cho phép mình vì người khác kêu cô đến tuổi phải kết hôn, liền mau mau chóng chóng vơ đại một ông để lấy làm chồng rồi sinh con, hoàn thành nhiệm vụ cao cả.

Kinh Sở rất tốt, nhưng bọn họ có hợp nhau không, còn phải cần thời gian. Cô không gấp phải gả đi, một khi cô sốt ruột, nôn nóng, cô sẽ không còn nằm ở thế thượng phong.

Cô rất am hiểu nghệ thuật đàm phán.

Bây giờ, hiếm khi cô và anh bên nhau, cô cần tìm đề tài để nói chuyện. La Bùi Bùi chưa kịp mở lời đã nghe một tiếng thét vang lên chứa đầy nỗi sợ hãi, thu hút tất cả mọi người xung quanh.

Một bác lao công đang ngồi rạp xuống đất, mặt không còn hạt máu, thân thể run lẩy bẩy chỉ chỉ vào chiếc túi đen đặt cạnh thùng rác, khóa kéo dài một nửa, không nhìn rõ bên trong là gì: "Chết! Người chết!"

La Bùi Bùi có thể cảm nhận được ánh mắt Kinh Sở đột ngột thay đổi. Vốn dĩ gương mặt anh đang ôn nhu điềm tĩnh, trái lại bây giờ là sắc bén, cảnh giác, một cái liếc mắt của anh cũng khiến người khác đổ mồ hôi lạnh.

Anh mau chóng bước lên phía trước, phất tay để đám xông tránh ra: "Cảnh sát đây, mau tránh ra, bảo vệ hiện trường ", giọng nói anh nghiêm nghị, anh ngồi xuống kiểm tra tình hình.

Trong chiếc túi xách, có 3 "khối" thịt gọn gàng, trong đó 3 ngón tay nhìn thấy rất rõ.

Anh hít một hơi sâu, lấy điện thoại di động gọi một cuộc: "Liễu Ngọc, thông báo mọi người đến Công viên Nhân Dân, có án mạng."

Tổ chuyên án mau chóng có mặt, hiện trường lập tức được phong tỏa, La Bùi Bùi đứng ngoài dải phân cách một lúc lâu, chỉ đợi Kinh Sở liếc nhìn cô, cô sẽ nói lời chào với anh.

Nhưng không có, tâm tư của anh đã bị vụ án chiếm trọn, không hề giành cho cô dù chỉ là một giây. Cô lẳng lặng xoay người, rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!